Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tấm gương anh hùng và ân nghĩa 1

Mưu trí, dũng cảm lập nhiều chiến công trong thực hiện nhiệm vụ quốc tế cứu giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng, anh Bộ đội Cụ Hồ Nguyễn Văn Bình đã được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân. Trở về cuộc sống đời thường, Đại tá Nguyễn Văn Bình tiếp tục nêu gương sáng trong các phong trào thi đua yêu nước tại địa phương, dành thời gian đi tìm kiếm hài cốt đồng đội, để lại hình ảnh đẹp trong lòng nhân dân.

Thái Nguyên17/07/2026Lê Quý Biên (Võ Nhai)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Các anh đã sinh ra tôi lần thứ hai”...

Tiếp chúng tôi trong căn nhà nhỏ ở phường Tây Thạnh, quận Tân Phú, TP Hồ Chí Minh, Đại tá, Anh hùng LLVT nhân dân Nguyễn Văn Bình không giấu được xúc động khi kể về ký ức chiến trường. Hơn 10 năm làm nhiệm vụ quốc tế trên đất bạn Campuchia đã để lại trong ông những dấu ấn, kỷ niệm sâu sắc...

Phum Sac Chus, huyện Sandaan (Kampong Thom, Campuchia) là nơi đặt căn cứ của địch. Dựa vào địa hình hiểm trở, nơi đây là điểm địch tổ chức lùa dân đến và tàn sát dã man. Thực hiện chỉ đạo của cấp trên, ngày 20-12-1980, Thượng sĩ Nguyễn Văn Bình, Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, Trung đội 1, Đại đội 8, Tiểu đoàn 3, Đoàn 7701, Mặt trận 779 (Quân khu 7) chỉ huy tiểu đội phối hợp với phân đội du kích của bạn tiến công địch đang đóng trú trong phum Sac Chus. Mờ sáng hôm đó, Nguyễn Văn Bình chỉ huy bộ đội chia thành hai mũi cơ động tiếp cận mục tiêu. Tuy nhiên, khi tiến vào phum, chỉ thấy khung cảnh vắng lặng, tiêu điều, những ngôi nhà xơ xác bỏ hoang, xác người chết nằm rải rác, mùi tử khí bốc lên nồng nặc.

Anh Bình kể: “Cảnh tượng chết chóc thương tâm, hoang tàn ấy làm chúng tôi vô cùng đau xót. Khi đến một khu đất trống, tôi phát hiện một bóng người lấp ló bên bờ giếng. Tiến đến gần, tôi thấy một người phụ nữ chỉ còn da bọc xương, trên mình không một mảnh vải, sức khỏe rất yếu. Chúng tôi vội lấy quần áo mặc cho chị, lấy sữa cho chị uống. Chị đã quá đuối sức, muốn nói mà không thể cất nên lời. Chúng tôi dùng cáng võng khiêng chị cơ động hơn 30km đường rừng, dọc đường đi liên tục gặp địch phục kích. Chập choạng tối, đến bờ một con sông nhỏ, chúng tôi dừng nghỉ để chăm sóc y tế cho chị. Vừa dừng chân ít phút, chúng tôi phát hiện có tiếng động bên kia sông. Tôi bò sát mép sông quan sát thì phát hiện bờ bên kia có một tốp địch khoảng 5-7 tên. Tôi chia lực lượng làm hai mũi, triển khai ngay đội hình chiến đấu. Vận động tiến công địch đến một trảng rộng, chúng tôi phát hiện hàng trăm người dân đang bị bọn Pol Pot truy sát, bỏ chạy tán loạn. Chúng tôi lập tức kêu gọi người dân nằm rạp xuống tránh đạn, đồng thời nổ súng tấn công thẳng vào đội hình địch, vừa đánh địch vừa bảo vệ an toàn cho dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn