TẤM GƯƠNG ANH HÙNG VÕ THỊ SÁU
TẤM GƯƠNG ANH HÙNG VÕ THỊ SÁU
Bài viết: TẤM GƯƠNG ANH HÙNG VÕ THỊ SÁU
Trong cuộc hành trình dài đầy gian khổ và hy sinh để giành lại độc lập cho dân tộc, lịch sử Việt Nam đã ghi danh biết bao người anh hùng. Có những người trở thành huyền thoại bởi những chiến công lẫy lừng trên chiến trường, nhưng cũng có những người trở thành bất tử bởi khí phách hiên ngang trước họng súng quân thù. Nữ anh hùng Võ Thị Sáu chính là một biểu tượng như thế – một đóa hoa lê ki ma rực rỡ, dù bị vùi dập trong bão tố tù đày vẫn giữ trọn vẹn hương sắc thanh cao của lòng yêu nước.
Võ Thị Sáu sinh ra trong một gia đình nghèo tại vùng Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa. Lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, chứng kiến tội ác của thực dân Pháp đối với đồng bào, lòng căm thù giặc đã sớm nhen nhóm trong trái tim người thiếu nữ. Mới mười bốn tuổi – cái tuổi mà bạn bè còn đang hồn nhiên đến trường – chị Sáu đã tham gia vào đội Công an xung phong Đất Đỏ. Chị không quản ngại nguy hiểm, len lỏi qua các trạm gác để chuyển tin tức, tiếp tế cho cán bộ. Đặc biệt, chiến công ném lựu đạn tiêu diệt quân giặc tại phiên chợ Tết ngay giữa trung tâm huyện lỵ đã khiến tên tuổi của chị trở thành nỗi khiếp nhược của kẻ thù. Hình ảnh một cô gái nhỏ nhắn nhưng hành động quyết đoán, thông minh đã minh chứng cho sức mạnh quật khởi của thế hệ trẻ Việt Nam thời bấy giờ. Năm một nghìn chín trăm năm mươi, trong một nhiệm vụ không thành, chị bị địch bắt. Suốt hai năm bị giam cầm qua các nhà tù từ Bà Rịa, Chí Hòa đến Côn Đảo, thực dân Pháp đã dùng mọi thủ đoạn hèn hạ nhất, từ tra tấn dã man đến dụ dỗ ngon ngọt, hòng làm lung lạc ý chí của người con gái trẻ. Thế nhưng, câu trả lời duy nhất chúng nhận được là cái nhìn khinh bỉ và lòng trung thành tuyệt đối với lý tưởng cách mạng. Ngày hai mươi ba tháng một năm một nghìn chín trăm năm mươi hai, kẻ thù đưa chị ra pháp trường tại Côn Đảo. Đây chính là thời khắc mà khí phách của chị tỏa sáng rực rỡ nhất. Đứng trước những họng súng đen ngóm, chị từ chối bịt mắt vì muốn nhìn thấy đất nước, nhìn thấy biển đảo quê hương lần cuối cùng. Chị dõng dạc khẳng định mình không có tội, mà chính những kẻ xâm lược mới là người có tội. Trước khi tiếng súng vang lên, chị đã cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca. Tiếng hát ấy không chỉ át đi nỗi sợ hãi cái chết mà còn át đi cả sự hung tàn của kẻ thù, khẳng định một tinh thần lạc quan cách mạng mãnh liệt. Chị Sáu ngã xuống khi tuổi đời chưa đầy hai mươi – lứa tuổi đẹp nhất của đời người. Nhưng sự hy sinh ấy không hề vô ích. Chị ra đi nhưng đã hóa thân vào từng gốc cây hàng dương, từng tảng đá tại Côn Đảo. Câu chuyện về người thiếu nữ không bao giờ già đi, vẫn hằng đêm về cài hoa lên tóc người dân, đã trở thành một huyền thoại đẹp đẽ, là chỗ dựa tâm linh cho biết bao thế hệ người tù chính trị và nhân dân cả nước. Anh hùng Võ Thị Sáu đã đi vào cõi vĩnh hằng, nhưng tên tuổi của chị vẫn vang vọng mãi cùng thời gian. Chị không chỉ là niềm tự hào của vùng Đất Đỏ mà còn là biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, những người đang được sống trong hòa bình, tự do, tấm gương của chị Võ Thị Sáu chính là một lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của độc lập. Chúng ta cần phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của những người đi trước, biết nuôi dưỡng lý tưởng sống cao đẹp và cống hiến hết mình để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh. Đóa hoa lê ki ma ấy sẽ mãi mãi ngát hương, tiếp thêm sức mạnh và niềm tin cho tuổi trẻ Việt Nam trên mọi nẻo đường của tương lai.



