Bài viết

TẤM GƯƠNG BÁC NGUYỄN VĂN LINH

Tây Ninh15/05/2026Mai Phúc An (Trường TH Phạm Hùng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi ngày đi học trên con đường mang tên bác – đường Nguyễn Văn Linh, em luôn tự hỏi: người mà con đường này vinh dự mang tên đã sống và chiến đấu như thế nào trong những năm tháng “hoa lửa” của dân tộc?

Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ của dân tộc, có rất nhiều người anh hùng đã cống hiến cho đất nước. Một trong những tấm gương mà em rất kính trọng là Nguyễn Văn Linh, bí danh Mười Cúc.

Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, bác Nguyễn Văn Linh gắn bó sâu sắc với chiến trường Tây Ninh. Bác giữ vai trò Bí thư Trung ương Cục miền Nam – cơ quan lãnh đạo cách mạng ở miền Nam lúc bấy giờ, đặt căn cứ chủ yếu tại vùng rừng núi Bắc Tây Ninh như Tân Biên, Tân Châu.

Trong những năm tháng “hoa lửa”, bác sống và làm việc giữa rừng sâu với vô vàn khó khăn. Bom B52 rải thảm, chất độc hóa học tàn phá rừng, lương thực thiếu thốn, bệnh tật luôn rình rập. Nhưng bác cùng các đồng chí vẫn kiên cường bám trụ, lãnh đạo phong trào cách mạng. Dưới sự chỉ đạo của bác, nhiều chiến dịch quan trọng đã được triển khai, góp phần chuẩn bị cho các cuộc tổng tiến công của quân và dân ta.

Bác Nguyễn Văn Linh còn nổi tiếng với phong cách gần gũi, luôn quan tâm đến cán bộ, chiến sĩ và nhân dân. Bác thường xuyên xuống các đơn vị để nắm tình hình thực tế. Dù ở cương vị cao, bác vẫn sống rất giản dị như một người chiến sĩ bình thường: ăn cơm vắt, ngủ hầm, hành quân trong rừng. Chính điều đó đã tạo nên niềm tin và sự đoàn kết trong toàn lực lượng.

Sau khi đất nước thống nhất, bác tiếp tục cống hiến và trở thành Tổng Bí thư của Đảng. Nhưng hình ảnh người lãnh đạo kiên cường trong rừng Tây Ninh vẫn luôn là dấu ấn sâu sắc trong lòng mọi người.

Qua câu chuyện về bác Nguyễn Văn Linh, em cảm thấy vô cùng biết ơn và tự hào. Bác là tấm gương sáng về lòng yêu nước, sự dũng cảm và tinh thần vượt khó. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để sau này trở thành người có ích cho xã hội.

Đặc biệt, em rất tự hào khi được sống cạnh con đường mang tên bác. Điều đó nhắc nhở em mỗi ngày phải cố gắng hơn nữa để xứng đáng với những hy sinh của thế hệ đi trước.

Câu chuyện về bác khép lại, nhưng trong em lại mở ra một ước mơ: được lớn lên trong hòa bình và trở thành người tiếp bước những điều tốt đẹp mà thế hệ đi trước đã vun đắp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TẤM GƯƠNG BÁC NGUYỄN VĂN LINH | Câu chuyện thời hoa lửa