Bài viết

Tấm Gương Chính Trực Vô Song Của Lịch Sử Việt Nam

Tây Ninh01/07/2026NGUYỄN THIỆN NHÂN (xã DƯƠNG MINH CHÂU)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tô Hiến Thành (1102 – 1179) là một vị đại thần kiệt xuất, nhà quân sự và chính trị lỗi lạc thời nhà Lý. Suốt cuộc đời phụng sự qua hai triều vua Lý Anh Tông và Lý Cao Tông, ông không chỉ lập nhiều chiến công hiển hách giữ vững bờ cõi mà còn để lại tấm gương sáng ngời về lòng trung thành, sự chính trực và tinh thần thượng tôn luật pháp.

Đỉnh cao cho nhân cách cao cả của Tô Hiến Thành diễn ra vào năm 1175, khi vua Lý Anh Tông băng hà, để lại di chiếu lập Thái tử Lý Long Cán (mới 3 tuổi) lên ngôi. Thái hậu Chiêu Linh (mẹ của phế Thái tử Long Xưởng) muốn giành lại ngai vàng cho con trai nên đã nhiều lần đem vàng bạc, châu báu đến đút lót cho Tô Hiến Thành và vợ ông hòng mưu hại vua mới. Trước cám dỗ vật chất và áp lực quyền lực khổng lồ, ông thẳng thừng từ chối và khảng khái tuyên bố: “Ta là quan nhận di chiếu của tiên đế, làm việc bất nghĩa mà sống thì thà chịu chết còn hơn”. Sự kiên định của ông đã bảo vệ vững chắc sự ổn định của vương triều và kỷ cương phép nước.

Không chỉ chính trực, Tô Hiến Thành còn là người công minh định quốc. Lúc lâm bệnh nặng, khi được hỏi về người kế vị, ông không chọn Vũ Tán Đường – người ngày đêm hầu hạ bên giường bệnh, mà tiến cử Trần Trung Tá – một người tài năng nhưng bận rộn việc nước, ít khi đến thăm ông.

Tô Hiến Thành qua đời trong niềm tiếc thương vô hạn của triều đình và nhân dân. Cuộc đời ông là minh chứng hùng hồn cho câu nói "bần tiện bất năng di, phú quý bất năng dâm, uy vũ bất năng khuất", trở thành bài học muôn đời về đạo đức người làm quan cho hậu thế noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tấm Gương Chính Trực Vô Song Của Lịch Sử Việt Nam | Câu chuyện thời hoa lửa