Tấm gương lấy thân mình làm giá súng
Bài viết tái hiện cuộc đời dũng cảm và sự hy sinh anh dũng đầy cảm động của người chiến sĩ thi đua Bế Văn Đàn trong Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử
Bế Văn Đàn sinh năm mười chín ba mươi mốt, là người con ưu tú của đồng bào dân tộc Tày tại vùng đất giàu truyền thống cách mạng Cao Bằng. Sinh ra trong một gia đình tiều tụy nghèo khó, mẹ mất sớm và chịu cảnh quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh thuộc địa, anh đã sớm nung nấu tinh thần yêu nước căm thù giặc sâu sắc. Khi vừa tròn mười tám tuổi, người thanh niên vùng cao ấy đã tình nguyện xung phong nhập ngũ, chính thức trở thành chiến sĩ liên lạc thuộc Đại đội sáu trăm bảy mươi tư của Trung đoàn một trăm bảy mươi tư, Đại đoàn ba mươi mười sáu.
Mùa đông năm mười chín năm mươi ba, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn cam go quyết liệt nhất tại chiến trường Tây Bắc. Trong trận đánh ác liệt diễn ra tại thung lũng Mường Pồn, đơn vị của Bế Văn Đàn được giao nhiệm vụ bao vây chặn đánh kẻ thù. Khi quân Pháp điên cuồng nổ súng phản kích dữ dội hòng mở đường máu rút chạy, tình thế của ta trở nên vô cùng hiểm nghèo khi lực lượng thương vong lớn, tiểu đội chặn địch chỉ còn lại vài chiến sĩ dũng cảm bám trụ.
Trong giờ phút nghẹt thở ấy, người chiến sĩ liên lạc Bế Văn Đàn mang theo mệnh lệnh của cấp trên đã vượt qua lưới đạn dày đặc để tiếp cận trận địa. Nhận thấy một đồng đội đang ôm khẩu súng trung liên nhưng không tìm được chỗ đặt chân đế phù hợp giữa đất đá mù mịt, anh liền lập tức lao tới lao nhanh ra trước. Bằng một hành động phi thường, anh dũng cảm quỳ xuống, tự tay nhấc bổng hai chân súng trung liên đặt lên hai vai mình làm điểm tựa vững chắc và hét lớn giục đồng đội nổ súng bắn thẳng vào quân thù.
Dù đồng đội còn chần chừ xúc động trước sự hy sinh quá lớn, Bế Văn Đàn vẫn kiên quyết hô to khẩu lệnh thúc giục trả thù cho đồng đội khiến loạt đạn trung liên trút lửa như bão táp bẻ gãy hoàn toàn đợt phản kích của quân Pháp. Người anh hùng kiên trung ấy đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên trận địa do vết thương quá nặng, đôi bàn tay anh vẫn ghì chặt hai chân súng trên vai mình như một bức tượng đài bằng xương bằng thịt. Sự hy sinh cao cả của anh đã trở thành nguồn động lực tinh thần to lớn cổ vũ toàn quân xông lên lập nên chiến thắng Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu chấn động địa cầu.



