Cựu chiến binh

TẤM GƯƠNG MỌT THỜI HOA LỬA

Nghệ An07/07/2026Lê Thị Oanh (Đoàn xã Văn Hiến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ của biết bao con người, mà còn để lại trên thân thể họ những vết thương theo suốt cuộc đời.

Trong một trận chiến ác liệt, bác Nguyễn Đình Cường bị thương nặng, cánh tay phải không còn giữ được. Khoảnh khắc ấy, bác không chỉ đối diện với nỗi đau thể xác mà còn phải chấp nhận sự đổi thay của cả cuộc đời mình.

Ngày trở về, trước mắt bác không còn là tiếng súng, mà là cuộc chiến khác âm thầm hơn: học cách sống, lao động và chăm lo gia đình bằng một cánh tay còn lại. Có những việc tưởng chừng rất bình thường cũng phải mất hàng tháng, hàng năm mới có thể làm quen. Nhưng người lính năm xưa chưa từng đầu hàng số phận.

Bác tâm sự:

"Mất một cánh tay là thiệt thòi thật, nhưng mình vẫn còn may mắn hơn nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại. Vì thế phải sống sao cho xứng đáng với họ."

Lời kể nhẹ nhàng nhưng khiến em phải suy ngẫm . Đó là sự bình thản chỉ có ở những con người đã bước qua ranh giới sinh tử và hiểu giá trị của sự sống.

LỜI KẾT

Khép lại bài viết, em xin gửi lời tri ân sâu sắc đến ông Nguyễn Đình Cường cùng các thế hệ Bộ đội Cụ Hồ đã cống hiến cả tuổi thanh xuân vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Những câu chuyện và kỷ niệm mà ông chia sẻ sẽ luôn là bài học quý giá, giúp em thêm yêu quê hương, trân trọng lịch sử và biết sống có trách nhiệm hơn với bản thân và đất nước. Em xin kính chúc ông luôn dồi dào sức khỏe, tinh thần minh mẫn, sống vui, sống hạnh phúc bên gia đình. Mong ông sẽ luôn là ngọn lửa truyền thống, tiếp tục truyền cảm hứng và tình yêu Tổ quốc cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau. Em xin chân thành cảm ơn ông vì những hy sinh, cống hiến cao đẹp dành cho quê hương và đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TẤM GƯƠNG MỌT THỜI HOA LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa