Cựu chiến binh

Tấm gương người lính cụ Hồ thời bình

An Giang16/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cầm thẻ thương binh từ mặt trận, về đời thường ông Đạt luôn tâm niệm, tuy bệnh tật, “tàn nhưng không phế”, bắt tay vào lao động, làm đủ các ngành, từ xây dựng doanh nghiệp đến vận tải để đảm bảo cuộc sống mưu sinh. Khi đất nước giải phóng thì còn khó khăn, tự dặn mình phải tự vận động, tự nỗ lực, để con có cuộc sống đầy đủ

Năm 1984, tôi để dành tiền lương thương binh một năm không lĩnh để cuối năm chở hai con ra chợ Sắt (Hải Phòng) để mua quần áo Tết.Khi mua được hai bộ quần áo cho con thì hết một năm lương ấy. Tôi nói vui, thôi về đi, để mai kia bố thiết kế tiền rồi mua cho mỗi đứa một đôi dép nữa”, ông nhớ lại.Đúng là càng khó khăn càng nỗ lực hơn. Dường như năm nào ông cũng quay lại chiến trường xưa để thắp hương cho anh em, cũng là để tặng quà động viên bà con. Ông nhìn xa xăm: “Tôi luôn tranh thủ thời gian, vì không biết rồi mai kia có đi được nữa hay không”.Năm 2020, xảy ra trận lũ lụt miền Trung, nước ngập lên nóc nhà, ông Đạt kêu gọi anh em, đồng đội đứng lên quyên góp được hai tấn gạo. “Khi đó, nhà tôi bỏ ra tám tấn gạo nữa để ủng hộ. Trong hai tháng, tôi tổ chức bốn chuyến”.Là cựu chiến binh từng bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, mỗi lần quay lại đây, ông đều nghẹn ngào. Ông Đạt kể, khi cùng anh em mang gạo vào phân phát cho bà con, có một bà mẹ 92 tuổi, chân đi đất, mặc cái áo tơi rách, bà cụ không cầm gạo mà cứ cầm hai tay của ông. Bà cụ nói: “Con ơi con, mấy chục năm về trước con vào đây giành giật từng tấc đất cho đồng bào, bây giờ lũ lụt miền Trung tàn phá vùng đất này, con lại vào đây cứu đói cho bà con. Nghĩa cử này mẹ không thể nói hết được…”.Nghe vậy, ông Đạt chỉ bảo: “Mẹ cứ mang gạo về nấu ăn đi…”. Rồi ông tiếp tục công tác phân phát gạo, phát tiền cho bà con. Những câu chuyện ấy tuy nhỏ nhưng lại là ô cửa ký ức mà ông luôn mang bên mình, như tình cảm với mảnh đất đầy đạn bom này, mến yêu những con người lầm lũi nơi đây.Sau đó, khi nước rút rồi, ông Đạt nhận thấy, giờ bà con cần thóc giống để gieo trồng. Ông quyết định kêu gọi lần nữa, số tiền khi đó mua được khoảng một tấn thóc giống. Doanh nghiệp của gia đình ông bỏ ra mua thêm ba tấn thóc giống nữa là bốn tấn. Bạn bè của con ông ủng hộ được một tấn nữa. Chuyến xe nghĩa tình ấy lại tiếp tục vào Quảng Trị lần nữa, được phát cho 5 xã… "Năm ấy, sau khi lũ đi, phù sa ở lại, bà con trong đó được mùa lúa...", ông khoe.Cứ như vậy, ông mải miết kể về hành trình của mình dù có lúc câu chuyện bị gián đoạn bởi những cơn ho. Ông tâm niệm: “Cho đi là nhận lại, từng chiến đấu ở Quảng Trị, tôi tự thấy mình may mắn vì còn sống sót, còn cơ hội được làm những việc ý nghĩa”.Ông hồ hởi khoe về hàng trăm suất quà vào trao cho bà con ở huyện Triệu Phong (Quảng Trị). Từng là người lính chiến đấu anh dũng trên chiến trường, giờ ông lại là một tấm gương anh lính cụ Hồ trong thời bình.Bất giác, ông lại nhớ về người đã vác mình trên vai chạy trong rừng mấy cây số để vào bản trị thương. Ông ngậm ngùi nhớ đến cô gái cho 200cc máu cứu mình năm ấy. Rồi ông lại nghĩ về những đồng đội đã để lại tuổi thanh xuân trên chiến trường. Đó là những lúc, người lính mới có 18, 19 tuổi vào mặt trận bị bọ chét, ve chó, vắt cắn sưng hết người. Lính cũ động viên, dùng thuốc Iốt bôi vào vết thương cho mình. Nhớ về hai ngày “giỗ trận” của đơn vị ông…Những năm tháng chiến tranh ác liệt đó, biết bao đồng đội của ông đã nằm lại. Mỗi năm, ông đều đặn quay trở lại chiến trường xưa cũng để thực hiện công tác phát quà cho bà con. Trên hành trình ấy, ông luôn biết ơn vì còn có người vợ hiền luôn đồng hành cùng ông trong nhiều hoạt động.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn