Bài viết

Tấm gương người nữ thanh niên xung phong Nam Khê- Nam Sách (1)

Tháng 1 năm 1965 , khi mới tròn 22 tuổi , hưởng ứng lời kêu gọi của Tổ quốc, cô gái trẻ Đặng Thị Xuân hăng hái rời quê hương, ghi danh vào lực lượng Thanh niên xung phong . Ngày 5/1/1965 , bà chính thức lên đường nhập ngũ, biên chế vào đơn vị P31 - N73 - BT12 - Đoàn 559 , đóng tại Cao Bằng - một trong những tuyến đầu huyết mạch chi viện cho miền Nam ruột thịt. Những năm tháng ấy, với bà Xuân là cả một quãng đời không thể nào quên . Công việc của các nữ thanh niên xung phong không chỉ là phục vụ

Đà Nẵng25/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 1 năm 1965, khi mới tròn 22 tuổi, hưởng ứng lời kêu gọi của Tổ quốc, cô gái trẻ Đặng Thị Xuân hăng hái rời quê hương, ghi danh vào lực lượng Thanh niên xung phong. Ngày 5/1/1965, bà chính thức lên đường nhập ngũ, biên chế vào đơn vị P31 - N73 - BT12 - Đoàn 559, đóng tại Cao Bằng - một trong những tuyến đầu huyết mạch chi viện cho miền Nam ruột thịt.

Những năm tháng ấy, với bà Xuân là cả một quãng đời không thể nào quên. Công việc của các nữ thanh niên xung phong không chỉ là phục vụ hậu cần, mà còn phải vận chuyển đạn dược, san lấp hố bom, mở đường Trường Sơn trong điều kiện vô cùng gian khổ. Ngày cũng như đêm, bom đạn địch trút xuống, rừng Trường Sơn rung chuyển nhưng những người con gái tuổi đôi mươi ấy vẫn không lùi bước. Chia sẻ với chúng tôi bà cho biết:

“Đêm đến, bà cùng đồng đội vừa làm đường vừa nghe tiếng bom nổ ở xa, lòng chỉ cầu sao xe qua an toàn, hàng chi viện kịp đến chiến trường miền Nam” – bà Xuân kể lại, đôi mắt ánh lên niềm tự hào xen lẫn xúc động. Có những lần, bom nổ ngay sát bên, đất đá vùi lấp cả hố công sự, nhưng mọi người vẫn động viên nhau: “Ngã rồi lại đứng lên, vì nhiệm vụ còn ở phía trước.”

Suốt 5 năm trong lực lượng Thanh niên xung phong (từ tháng 1/1965 đến tháng 12/1969), bà Xuân đã cùng đồng đội vượt qua muôn vàn hiểm nguy, gian khổ, góp phần mở rộng con đường huyền thoại Trường Sơn – con đường nối liền hậu phương lớn miền Bắc với tiền tuyến lớn miền Nam, góp phần làm nên thắng lợi vĩ đại của dân tộc.

Khi hoàn thành nhiệm vụ, bà trở về quê hương Nam Khê, mang trong mình không chỉ là những ký ức chiến tranh mà còn là niềm tự hào của một thời thanh xuân rực lửa. Dù cuộc sống sau chiến tranh còn nhiều khó khăn, bà vẫn giữ trọn phẩm chất của người lính năm xưa - sống giản dị, thủy chung, nghĩa tình. Bà tích cực tham gia công tác ở địa phương, trong các phong trào Hội Cựu Thanh niên xung phong, góp phần giáo dục truyền thống yêu nước cho lớp trẻ hôm nay.

Giờ đây, ở tuổi ngoài tám mươi, mỗi khi nhắc lại quãng đời thanh niên xung phong, giọng bà Xuân vẫn run run xúc động nói: “Tuổi trẻ của bà đã gửi lại những năm tháng Trường Sơn, nhưng bà không hối tiếc. Bởi chính từ những năm tháng ấy mới cho bà hiểu thế nào là Tổ quốc, là đồng đội, là hy sinh.”

Câu chuyện của bà Đặng Thị Xuân không chỉ là ký ức riêng của một người, mà còn là bản hùng ca chung của cả một thế hệ - những người con ưu tú đã dâng hiến tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc. Bà chính là niềm tự hào của quê hương Nam Khê - Nam Sách - Hải Phòng, là tấm gương sáng để các thế hệ trẻ hôm nay noi theo, sống xứng đáng với những gì thế hệ cha anh đã cống hiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tấm gương người nữ thanh niên xung phong Nam Khê- Nam Sách (1) | Câu chuyện thời hoa lửa