Tấm Gương Nhỏ Trong Túi Áo Ngực
Một tấm gương nhỏ bị nứt nhẹ đã được người lính giữ trong túi áo suốt những năm hành quân. Trong thời hoa lửa, nó không chỉ để soi lại khuôn mặt, mà còn để nhắc nhớ về chính mình giữa gian khổ.
Năm 1972. Võ Văn Minh là chiến sĩ thông tin của một đơn vị hoạt động trong vùng rừng núi. Công việc của anh là giữ liên lạc và hỗ trợ các tổ khi hành quân dài ngày. Trong túi áo ngực của Minh luôn có một tấm gương nhỏ. Do mẹ anh đưa trước khi nhập ngũ. — Đi xa thì thỉnh thoảng nhìn lại mình cho gọn gàng. Tấm gương chỉ lớn bằng lòng bàn tay. Một góc bị nứt nhẹ. Nhưng vẫn soi rõ. Chiến sĩ trẻ tên Trần Văn Hòa từng hỏi: — Gương trong rừng để làm gì anh? Minh cười: — Để biết mình còn ổn. Một buổi sáng. Sau nhiều ngày hành quân liên tục. Đơn vị dừng lại nghỉ ngắn. Minh lấy tấm gương ra. Soi nhanh. Khuôn mặt lấm bụi. Râu tóc rối. Anh chỉnh lại cho gọn rồi cất vào. Không ai để ý nhiều. Nhưng với anh, đó là một cách để giữ tinh thần. Một lần khác. Đơn vị gặp thời tiết xấu kéo dài. Mệt mỏi tăng dần. Có người bắt đầu xuống sức. Minh không nói gì. Chỉ thỉnh thoảng lấy gương ra nhìn. Rồi tiếp tục đi. Hòa hỏi: — Nhìn gương hoài vậy có giúp gì không? Minh đáp: — Có. Nhìn để nhớ mình vẫn đang đi đúng đường. Sau nhiều năm chiến tranh. Ông Võ Văn Minh vẫn giữ tấm gương nhỏ trong hộp kỷ vật. Vết nứt vẫn còn nguyên. Con cháu hỏi: — Sao ông không thay cái mới? Ông nói: — Vì cái gương này từng giúp ông giữ lại sự tỉnh táo và bình tĩnh trong những ngày tưởng như chỉ cần bước sai một lần là không quay lại được nữa. Tấm gương nhỏ trong túi áo ngực ấy. Không chỉ phản chiếu khuôn mặt. Mà còn phản chiếu cả ý chí của một thời hoa lửa, nơi con người phải tự giữ mình giữa rừng sâu và gian khó.

