Bài viết

TẤM GƯƠNG ÔNG TÔI – NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH, THƯƠNG BINH DŨNG CẢM

Hưng Yên07/01/2026Minh Ngọc (Trường THCS Khoái Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA TẤM GƯƠNG ÔNG TÔI – NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH, THƯƠNG BINH DŨNG CẢM

Người viết: Vũ Trần Minh Ngọc - Học sinh lớp: 7C. Trường THCS Khoái Châu, xã Khoái Châu – Tỉnh Hưng Yên BÀI VIẾT Chào các bạn, hôm nay mình muốn kể về ông của mình – một cựu chiến binh, cũng là thương binh đã từng chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Với mình, ông là niềm tự hào lớn nhất của gia đình, là minh chứng sống cho tinh thần kiên cường của dân tộc ta. 1. Những năm tháng chiến đấu gian khổ Ông nhập ngũ khi tuổi còn rất trẻ. Dù cuộc sống thiếu thốn và bom đạn luôn rình rập, ông và đồng đội vẫn ngày đêm băng rừng, mở đường, canh gác và tham gia nhiều trận chiến ác liệt. Ông thường nói: “Vì đất nước mà chiến đấu, khó mấy cũng phải vượt qua.” Nhìn cách ông kể chuyện, mình luôn cảm nhận được ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ năm nào vẫn còn cháy trong đôi mắt của ông. 2. Khoảnh khắc bị thương – ký ức không quên Trong một trận đánh lớn, đơn vị của ông bị địch phục kích. Mảnh đạn găm vào chân khiến ông ngã xuống, máu chảy rất nhiều. Nhưng ông vẫn cố cắn răng chịu đau, dùng hết sức mình hỗ trợ đồng đội rút khỏi vòng vây. Sau khi được đưa về trạm quân y, ông chỉ nói một câu khiến ai cũng xúc động: “Tôi còn sống là may rồi, cứu những người bị nặng hơn trước.” Vết thương ở chân khiến ông trở thành thương binh, nhưng với ông, đó là vết thương của lòng tự hào, của ký ức chiến đấu bên đồng đội. 3. Tấm ảnh – biểu tượng của niềm tin và lòng dũng cảm Giờ đây ông đã già, mái tóc bạc trắng, nhưng tấm ảnh chụp ông thời còn là người lính vẫn được cả gia đình trân trọng. Trong ảnh, ông đứng thẳng người, ánh mắt kiên nghị, bộ quân phục xanh còn sờn vì chiến trận. Tấm ảnh không chỉ ghi lại hình ảnh của ông, mà còn nhắc nhở thế hệ trẻ chúng mình về sự hy sinh âm thầm mà vĩ đại của những cựu chiến binh – thương binh như ông. Kể lại câu chuyện của ông, mình hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi trẻ của biết bao người. Là học sinh lớp 7, mình tự nhủ phải cố gắng học tốt, sống thật tử tế để xứng đáng với sự hy sinh của những người đã ngã xuống và những người thương binh – cựu chiến binh còn mang trên mình những vết thương của quá khứ. Tấm gương của ông sẽ mãi là ngọn lửa trong tim mình, nhắc mình biết ơn, trân trọng và tự hào về truyền thống anh hùng của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn