Tấm gương quả cảm của Đội du kích mìn tự tạo
Tác giả: Vũ Quỳnh Anh Lớp: K13B SP Toán Trường: Đại học Hải Dương
Sông Luộc là một trong những tuyến giao thông đường thủy huyết mạch nối liền các tỉnh đồng bằng Bắc Bộ. Trong những năm kháng chiến chống Pháp, bờ đê sông Luộc thuộc huyện Vĩnh Bảo thường xuyên chứng kiến các cuộc đụng độ khốc liệt giữa du kích địa phương và quân Pháp. Anh Phạm Văn Tân, một chiến sĩ du kích thông minh của xã Nguyễn Bỉnh Khiêm, là chuyên gia chế tạo mìn và phục kích đường càn của địch.
Đầu năm 1953, nhận được tin tình báo một đại đội lính Âu-Phi chuẩn bị hành quân dã ngoại dọc theo bờ đê sông Luộc để tàn phá hoa màu và bắt bớ dân lành, anh Tân cùng ba đồng chí du kích nhận lệnh cài trận địa mìn phục kích tại khúc ngoặt đê nguy hiểm nhất.
Giữa đêm mưa phùn ẩm ướt, anh Tân tỉ mẩn chôn hai quả mìn tự chế làm từ vỏ pháo cối kiềm nổ bằng dây giật. Do điều kiện thiếu thốn, dây giật kíp nổ ngắn, bắt buộc người giật phải nấp trong lùm cây cách điểm nổ chưa đầy 15 mét – một khoảng cách cực kỳ nguy hiểm, có thể gánh chịu toàn bộ mảnh vỡ của quả mìn.
Sáng hôm sau, đoàn quân địch ngông nghênh tiến vào trận địa. Tên chỉ huy cưỡi ngựa đi đầu, theo sau là hàng trăm tên lính trang bị súng tự động. Anh Tân nín thở trong hố cá nhân hẹp dưới lùm gai mây, chờ cho toàn bộ đội hình địch lọt trọn vào tầm nổ.
Đúng lúc đó, một tên lính Pháp đi đầu bất ngờ phát hiện ra vết đất mới xáo trộn và triệt hạ hố ngụy trang của anh Tân. Không để mất thời cơ vàng, anh Tân không chọn đường tháo chạy mà dồn toàn lực giật mạnh sợi dây cáp.
Một tiếng nổ như thiên lôi làm rung chuyển cả khúc đê sông Luộc. Đội hình quân Pháp bị đánh tan tạc, hàng chục tên bỏ mạng tại chỗ, chiếc xe kéo khí tài đi sau nổ tung. Nhưng do khoảng cách quá gần, mảnh mìn và đất đá cũng trùm lên vị trí ẩn nấp của anh Tân. Anh đã hy sinh ngay tại trận địa phục kích, nhưng hành động dũng cảm của anh đã bẻ gãy hoàn toàn trận càn quét, bảo vệ xóm làng an toàn.



