Tấm gương sáng Nguyễn Văn Kiểm
Tấm gương sáng Nguyễn Văn Kiểm
Có những người anh hùng không chỉ bước ra từ khói lửa đạn bom mà còn lấp lánh giữa đời thường bởi tấm lòng thủy chung son sắt. Câu chuyện về bác Nguyễn Văn Kiểm, người cựu chiến binh bền bỉ bên di tích Cầu Kinh, là một bản hùng ca không lời về tình đồng chí và trách nhiệm với lịch sử dân tộc.
Một thời hoa lửa oanh liệt
Bác Nguyễn Văn Kiểm sinh năm 1946 tại xã Phước Lại, huyện Cần Giuộc (nay là xã Cần Giuộc, tỉnh Tây Ninh). Tuổi trẻ của bác gắn liền với những ngày tháng oanh liệt trong màu áo Đại đội 316, Tiểu đoàn 5 Nhà Bè. Năm 1967, tại khu vực Cầu Kinh, bác cùng đồng đội đã trải qua 45 ngày đêm chiến đấu không nghỉ trước sự càn quét khốc liệt của máy bay, tàu chiến và pháo binh Mỹ.
Giữa làn mưa đạn, tình đồng chí là thứ ánh sáng rực rỡ nhất. Bác vẫn nhớ như in khoảnh khắc cứu đồng đội Tám Nghĩa, dù chính mình bị thương nặng ở tay trái và từng ngỡ rằng người anh em ấy đã hy sinh. Sau này, dù vĩnh viễn mất đi cánh tay phải vào năm 1970 và mang thương tật nặng, tinh thần kiên cường của người lính trong bác vẫn chưa bao giờ lung lay.
Hành trình thầm lặng giữa thời bình
Chiến tranh khép lại, bác Kiểm không chọn sự nghỉ ngơi. Mỗi ngày, người ta lại thấy người thương binh ấy có mặt tại khu di tích Cầu Kinh để lau dọn, chăm sóc cây cảnh và thắp nén nhang thơm tưởng nhớ những người đã ngã xuống.
Trước khi di tích được xây dựng chính thức vào năm 2013, bác đã tự tay lập miếu thờ liệt sĩ để khói hương không bao giờ tắt.
Bác làm việc hoàn toàn tình nguyện, không vì tiền bạc mà vì niềm vui và trách nhiệm thiêng liêng với những người đồng đội hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Khi kể chuyện chiến đấu, ánh mắt bác rực sáng vẻ hào hùng; nhưng khi nhắc về đồng đội, bác lại không nén được nỗi nghẹn ngào xúc động.
Thông điệp gửi lại mai sau
Bác Nguyễn Văn Kiểm là hiện thân của vẻ đẹp người lính: anh dũng trong chiến tranh và nghĩa tình trong thời bình. Lối sống giản dị nhưng sâu sắc của bác chính là tấm gương sáng ngời cho thế hệ trẻ noi theo về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn".
Đối với chúng em, câu chuyện của bác không chỉ là bài học về lịch sử, mà còn là lời nhắc nhở về lòng biết ơn và trách nhiệm giữ gìn nền hòa bình hôm nay. Chúng em nguyện nỗ lực hết mình để xứng đáng với những hy sinh của thế hệ cha anh, để ngọn lửa mà bác Kiểm đang gìn giữ sẽ mãi mãi được truyền tiếp đến mai sau.



