Bài viết

Tấm gương sáng thời kháng chiến

Hà Tĩnh15/04/2026Diệp Tường Vy lớp 5A (Trường Tiểu học Thụ lộc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Người thầy giáo Thanh Niên Xung phong trên cung đường bom đạn

Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước là một thời kỳ khốc liệt nhưng cũng vô cùng hào hùng của dân tộc Việt Nam. Trên khắp các nẻo đường đất nước, biết bao con người đã sống, chiến đấu và hy sinh với một niềm tin mãnh liệt vào ngày mai hòa bình. Trong số đó, hình ảnh bác Võ Trí Vừa (sinh năm 1947), người cựu Thanh niên xung phong (TNXP) mang trong mình những ký ức không thể nào quên về một thời "máu có thể đổ, nhưng mạch máu giao thông không bao giờ ngừng".

Năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào giai đoạn ác liệt nhất, chàng thanh niên Võ Trí Vừa khi ấy vừa tốt nghiệp cấp III – một trình độ học vấn khá cao thời bấy giờ. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác rời bỏ vị trí cán bộ xã để gia nhập lực lượng TNXP, biên chế vào đơn vị C537.

Địa bàn hoạt động của bác và đồng đội là tuyến đường 15A huyết mạch, đoạn từ phà Địa Lợi đến Quảng Bình. Đây là cung đường "tọa độ chết", nơi máy bay Mỹ ngày đêm trút bom đạn nhằm ngăn chặn sự chi viện của hậu phương cho tiền tuyến miền Nam.

Điều đặc biệt ở bác Võ Trí Vừa chính là sự kết hợp giữa ý chí chiến đấu và tinh thần hiếu học.

Ban ngày bác cùng đồng đội trực tiếp cầm cuốc, xẻng lao ra mặt đường ngay sau mỗi trận bom để san lấp hố bom, đảm bảo cho những đoàn xe lăn bánh kịp giờ. Ban đêm khi tiếng bom vừa dứt, dưới ánh đèn dầu leo lét trong hầm hào, bác lại trở thành một "giáo viên bổ túc văn hóa".

Bác kể lại: "Giữa chiến trường ác liệt, đồng đội tôi đa số mới học lớp 3, lớp 4. Thế là tối về, tôi lại bày sách vở ra dạy chữ cho anh em". Hình ảnh người chiến sĩ vừa buông tay xẻng đã cầm tay bút, tiếng đọc bài vang lên át cả tiếng máy bay địch chính là biểu tượng đẹp nhất cho tinh thần lạc quan và khát vọng hòa bình của thế hệ TNXP Hà Tĩnh.

Đối với bác Võ Trí Vừa và những người đồng đội như bà Hồng, bà Nghĩa, cái chết luôn cận kề nhưng không làm họ lùi bước. Quan niệm của các bác rất giản đơn nhưng vô cùng cao cả: "Không còn Tổ quốc, không có hòa bình thì còn đau thương gấp nghìn lần sự hy sinh của bản thân". Chính suy nghĩ ấy đã giúp bác đứng vững trước mưa bom bão đạn, cống hiến trọn vẹn tuổi đôi mươi cho độc lập dân tộc.

Hòa bình lập lại, bác Võ Trí Vừa trở về quê hương Can Lộc, tiếp tục đóng góp sức mình trong vai trò Chủ tịch Hội Cựu TNXP huyện. Giờ đây, ở tuổi "xưa nay hiếm", bác vẫn là người kết nối tình đồng đội, chăm lo cho những hội viên gặp khó khăn và là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ soi vào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn