“TẤM GƯƠNG SÁNG” VÀ TÌNH YÊU QUÊ HƯƠNG CỦA NGƯỜI BỘ ĐỘI CỤ HỒ
Trong ký ức của những người lính từng chiến đấu tại chiến trường Campuchia gian khổ, cái tên Nguyễn Chung Bình, sinh năm 1963, hiện đang cư trú tại thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang, luôn là biểu tượng của tinh thần quả cảm và nghị lực kiên cường. Ông là một trong những nhân chứng sống tiêu biểu nhất, người đã hiến dâng tuổi thanh xuân, trực tiếp xông pha qua những năm tháng ác liệt của cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam, góp phần làm tròn nghĩa vụ quốc tế cao cả và bảo vệ vững chắc biên cương

Trong ký ức của những người lính từng chiến đấu tại chiến trường Campuchia gian khổ, cái tên Nguyễn Chung Bình, sinh năm 1963, hiện đang cư trú tại thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang, luôn là biểu tượng của tinh thần quả cảm và nghị lực kiên cường. Ông là một trong những nhân chứng sống tiêu biểu nhất, người đã hiến dâng tuổi thanh xuân, trực tiếp xông pha qua những năm tháng ác liệt của cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam, góp phần làm tròn nghĩa vụ quốc tế cao cả và bảo vệ vững chắc biên cương của Tổ quốc.
Lớn lên trong chiếc nôi của một gia đình giàu truyền thống cách mạng, dòng máu yêu nước và niềm tự hào dân tộc đã sớm thấm sâu vào tâm hồn người thanh niên trẻ Nguyễn Chung Bình. Tháng 9 năm 1982, ngay khi vừa khép lại trang sách học trò với chương trình 9/12, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chú đã tình nguyện viết đơn nhập ngũ. Hành trang mang theo của người lính trẻ ngày ấy không có gì ngoài một trái tim rực cháy khát vọng cống hiến và quyết tâm bảo vệ bình yên cho quê hương.
Sau những tháng ngày rèn luyện nghiêm khắc trên bãi tập, chú Nguyễn Chung Bình được biên chế về đơn vị cơ động thuộc Trung đoàn E501, Sư đoàn F388 (Quân khu 9). Không lâu sau đó, chú cùng đồng đội trực tiếp hành quân sang chiến trường Campuchia, sát cánh chiến đấu trên địa bàn tỉnh Bát Tam Băng gian khổ. Trong giai đoạn từ năm 1983 đến 1985, đơn vị của chú liên tục tham gia vào các Chiến dịch mùa khô khốc liệt, gánh vác nhiệm vụ cơ động tiếp viện, chia lửa cùng Tiểu đoàn 5 (Trung đoàn 2, Sư đoàn 330).
Nơi chiến trường K những năm tháng ấy là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, nơi những người lính trẻ phải đối đầu trực diện với mưa bom bão đạn, với cái đói, cái khát và những cơn sốt rét rừng ngã nước nơi đất khách quê người. Trong một lần thực hiện nhiệm vụ tiếp viện vô cùng hiểm nguy, chú Nguyễn Chung Bình đã bị thương nặng. Sau một thời gian dài kiên cường điều trị và phục hồi sức khỏe tại Đoàn 44 (Quân khu 9), chú xuất ngũ trở về địa phương mang trên mình vết thương chiến tranh với tỷ lệ thương tật 68%, chính thức trở thành thương binh hạng 2/4. Nhưng dù ở mặt trận nào, phẩm chất kiên trung của người lính Bộ đội Cụ Hồ trong chú vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu.
Trở về đời thường, dù mang trên mình thương tật suốt đời, chú vẫn không lùi bước trước khó khăn. Năm 1986, chú tiếp tục học bổ túc văn hóa tại Trường Võ Thị Sáu, Châu Đốc. Năm 1987, chú lập gia đình, tự học nghề để lao động, chăm lo cuộc sống trong điều kiện còn nhiều thiếu thốn.
Đi qua những năm tháng bom đạn khốc liệt của chiến tranh, người lính năm xưa – chú Nguyễn Chung Bình – trở về giữa đời thường mang theo cả một thời hoa lửa oanh liệt cùng những vết thương hằn sâu trên da thịt. Nhưng vượt lên trên tất cả, ngọn lửa kiên trung của người lính Bộ đội Cụ Hồ vẫn vẹn nguyên, tỏa sáng lấp lánh trong từng đóng góp thầm lặng của chú suốt những năm tháng hòa bình.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Ghi nhận những cống hiến quên mình trong cả thời chiến lẫn thời bình, Đảng và Nhà nước đã trao tặng chú nhiều phần thưởng cao quý. Đó là chiếc Bằng khen của Bộ Quốc phòng, Huân chương Vì nghĩa vụ quốc tế, Huân chương Hữu nghị đầy kiêu hãnh, cùng tấm Bằng khen ý nghĩa từ Bộ trưởng Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội, Kỷ niệm chương Cựu chiến binh và biết bao giấy khen của chính quyền địa phương. Mỗi tấm huân chương, mỗi tấm bằng khen không chỉ là sự ghi nhận, mà còn là minh chứng cho một đời dâng hiến không mệt mỏi của chú cho Tổ quốc và nhân dân.
Vinh dự nối tiếp vinh dự, năm 2012, chú là một trong những đại biểu tiêu biểu tham dự Hội nghị Người có công tiêu biểu toàn quốc. Đến năm 2025, chú lại một lần nữa được trân trọng mời tham dự Hội nghị Người có công tiêu biểu và nhân chứng lịch sử, nhân dịp kỷ niệm 78 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ. Sự xuất hiện của chú tại đây chính là cầu nối thiêng liêng giữa quá khứ hào hùng và hiện tại hòa bình.
Giờ đây, khi mái tóc đã bạc màu theo năm tháng, sức khỏe cũng dần vơi đi sau những giông bão cuộc đời, chú Nguyễn Chung Bình vẫn giữ trọn vẹn nụ cười hiền hậu và tinh thần lạc quan, yêu đời. Dẫu khói bom chiến trường xưa đã lùi xa vào quá khứ, nhưng tinh thần cống hiến kiên trung, nghị lực thép chiến thắng hoàn cảnh cùng lòng yêu nước nồng nàn của chú vẫn luôn vẹn nguyên giá trị. Chân dung ấy, câu chuyện ấy sẽ mãi là ngọn lửa hồng sưởi ấm và bồi đắp truyền thống cách mạng, khơi dậy lòng biết ơn cùng ý thức trách nhiệm sâu sắc cho thế hệ trẻ hôm nay trên hành trình dựng xây quê hương ngày càng giàu đẹp.


