Bài viết

TẤM GƯƠNG SOI BÓNG LỜI BÁC DẠY

Ninh Bình10/06/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Tri Phương (người con ưu tú của Bố Trạch, Quảng Bình) là một huyền thoại sống, một nhân cách lớn được tôi luyện qua lò lửa của ngành Công an và cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc. 42 năm cống hiến, cuộc đời ông là một bản hùng ca được viết bằng lòng trung thành tuyệt đối và nỗi đau riêng ép chặt vào lòng vì nghĩa lớn đất nước.

Nhà giáo Hoàng Minh Đức đã phác họa chân dung ông như một người anh hùng lặng lẽ sống và cứu rỗi. Trong những năm tháng bom Mỹ dội xuống Thanh Trạch, biến sông nước thành biển lửa, ông là điểm tựa sinh mệnh của nhân dân. Trận đánh ngày 28/4/1965, khi con tàu hải quân trú ẩn bị trúng đạn thủng đáy, nước tràn xối xả, ông đã cởi phăng chiếc áo đang mặc, lao ra bịt lỗ thủng, giành giật chiếc thuyền khỏi tay tử thần. Trận bom ngày 14/6/1965 vùi lấp ngôi nhà của người dân, không quản nguy hiểm, ông tự tay đào bới đất đá hầm sập, hô hấp nhân tạo kéo 5 mạng sống trở về từ cõi chết.

Cuộc đời ông có ba cột mốc thiêng liêng: ba lần được gặp vinh dự diện kiến Bác Hồ. Lần đầu vào cuối năm 1966 tại Đại hội Anh hùng toàn quốc; lần thứ hai vào ngày 2/1/1967 tại Phủ Chủ tịch, nơi ông được nghe lời dạy khắc cốt ghi tâm của Người: “Sở dĩ có anh hùng là vì có đất nước anh hùng... Được phong anh hùng đã khó, giữ được anh hùng còn khó hơn”. Và lần thứ ba vào ngày 3/1/1967, khi Bác trực tiếp biểu dương thành tích bắn rơi 100 máy bay Mỹ của quân dân Quảng Bình. Mang theo lời dặn của Bác về tuyến lửa, ông trải qua bi kịch đau đớn nhất đời: trận bom ngày 18/9/1972 cướp đi cùng lúc 4 người thân yêu nhất của ông gồm bố đẻ, người vợ hiền và các con thơ. Giữa cảnh non sông gánh chịu đại nạn, nhà tan cửa nát, ông không cho phép mình gục ngã, nén dòng lệ chảy ngược để tiếp tục lãnh đạo công tác an ninh, phá bom từ trường, tổ chức mai táng cho hàng trăm đồng bào ngã xuống. Ông sống trọn đời như bài thơ ông viết:

“Dù gian khổ hy sinh

Vì bình yên Tổ quốc...

Càng phải soi gương Người”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn