TAM HẢI – CHUYỆN VỀ NGƯỜI LÁI ĐÒ MÙ VÀ DÒNG NƯỚC XOÁY
Tại xã đảo Tam Hải, nơi cửa biển Kỳ Hà có dòng nước xoáy cực kỳ nguy hiểm, dân làng vẫn truyền tai nhau về ông lão lái đò tên Sáu. Dù đôi mắt đã lòa sau một trận bom, nhưng ông có khả năng "nghe" tiếng nước để đoán định vị trí tàu địch. Ông thường nhận nhiệm vụ đưa đón cán bộ qua sông vào những đêm mưa bão – lúc mà lính gác trên các đồn bốt lơ là nhất.
Bằng kinh nghiệm sông nước cả đời, ông Sáu không cần đèn, chỉ dựa vào sự cảm nhận về sức gió và tiếng vỗ của sóng vào mạn đò để lách qua những bãi đá ngầm và các tàu tuần tiễu Mỹ. Ông bảo: "Mắt tôi mù nhưng lòng tôi sáng, tôi nghe tiếng nước là biết lính giặc đang ở đâu". Những chuyến đò thầm lặng của ông trong đêm tối đã đưa hàng trăm chiến sĩ áp sát căn cứ địch một cách bí mật tuyệt đối. Hình ảnh ông lão mù chèo đò giữa dòng nước xoáy đã trở thành biểu tượng cho sức mạnh của niềm tin và sự tận hiến của người dân xã đảo đối với cách mạng.



