TẤM HUÂN CHƯƠNG SAU MƯỜI HAI NĂM – KHI NHỮNG NĂM THÁNG Ở BIÊN CƯƠNG ĐƯỢC GỌI TÊN
TẤM HUÂN CHƯƠNG SAU MƯỜI HAI NĂM – KHI NHỮNG NĂM THÁNG Ở BIÊN CƯƠNG ĐƯỢC GỌI TÊN
Năm 2001, mười hai năm sau ngày ông Ma Văn Thư rời quân ngũ, một phần thưởng đặc biệt đã trở lại với người lính năm nào. Ông được Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam trao tặng Huân chương Chiến công hạng Ba vì đã có thành tích xuất sắc trong chiến đấu và phục vụ chiến đấu.
Tấm Huân chương đến khi cuộc đời quân ngũ của ông đã lùi xa. Nhưng chính sự xuất hiện của nó khiến những năm tháng cũ như được gọi về. Những năm ở Săm Pun, những người đồng đội, những nhiệm vụ nơi biên giới và những ngày tháng tuổi trẻ bỗng trở thành một phần ký ức được ghi nhận bằng một phần thưởng chính thức của Nhà nước.
Với người ngoài, một tấm Huân chương có thể chỉ là một phần thưởng. Nhưng với người lính, đằng sau nó là cả một quãng đời. Đằng sau tấm Huân chương của ông Ma Văn Thư là những năm tháng ông mặc quân phục, đứng trong hàng ngũ Biên phòng, sống tại Đồn 102 Săm Pun và thực hiện nhiệm vụ trong giai đoạn biên giới còn nhiều căng thẳng.
Và đằng sau một người lính luôn có những người đồng đội.
Có người cùng ông trải qua những ngày tháng ấy rồi tiếp tục trở về.
Có người chuyển sang đơn vị khác.
Có người có thể đã đi xa.
Nhưng dù mỗi người một con đường, họ đều từng có chung một quãng đời nơi biên giới.
Bởi vậy, tấm Huân chương không chỉ là câu chuyện riêng của Ma Văn Thư. Nó còn là một phần ký ức của những người đã cùng ông làm nhiệm vụ. Nó nhắc lại một thời mà những người lính đã đặt nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc lên trên những mong muốn riêng của tuổi trẻ.
Ngày nay, Săm Pun đã có nhiều đổi thay. Những con đường biên giới được mở rộng hơn, đời sống người dân từng bước được cải thiện, và vùng đất từng rất xa xôi ấy ngày càng được kết nối với cuộc sống bên ngoài. Nhưng với những người từng sống ở đó, ký ức về những năm tháng cũ vẫn còn nguyên giá trị.
Đối với ông Ma Văn Thư, có lẽ điều đáng tự hào nhất không phải là mình đã từng ở một đồn biên phòng bao nhiêu năm, mà là trong những năm tháng ấy, ông đã hoàn thành nhiệm vụ của một người lính.
Ông đến Săm Pun khi tuổi đời còn rất trẻ.
Ông trưởng thành ở Săm Pun.
Ông rời Săm Pun khi đã có gần năm năm quân ngũ.
Và nhiều năm sau, Nhà nước ghi nhận những đóng góp của ông bằng Huân chương Chiến công hạng Ba.
Một tấm Huân chương nhỏ, nhưng phía sau là cả một quãng đời.



