Tấm huân chương trong ngăn tủ
Tấm huân chương trong ngăn tủ
Tôi là thương binh hạng 3/4.
Mảnh đạn còn nằm trong chân trái suốt mấy chục năm nay. Trái gió trở trời là nhức buốt. Nhưng tôi vẫn đi lại được, vẫn tự chăm vườn, nuôi gà.
Tấm huân chương treo trên tường, tôi ít khi nhìn đến. Nó nằm trong ngăn tủ, bọc bằng mảnh vải cũ.
Có lần cháu nội hỏi:
“Ông được thưởng vì điều gì?”
Tôi bảo:
“Vì đã làm điều mình phải làm.”
Thật ra, điều tôi nhớ nhất không phải là lúc được trao huân chương. Mà là lúc cáng đồng đội ra khỏi trận địa. Cậu ấy trẻ hơn tôi hai tuổi.
Mỗi lần chạm tay vào tấm huân chương, tôi lại nghĩ đến cậu.


