Tấm Huân chương và chiếc nạng gỗ
Ngày nhập ngũ, ông Thành là một thanh niên khỏe mạnh, mang theo niềm tin sẽ góp sức bảo vệ Tổ quốc. Những năm tháng chiến đấu, ông cùng đồng đội trải qua bom đạn và những cánh rừng bị phun hóa chất.
Ngày trở về, ông mang theo những kỷ niệm của chiến trường và một tấm Huân chương.
Nhưng nhiều năm sau, sức khỏe ông giảm sút. Đôi chân yếu dần, việc đi lại trở nên khó khăn. Có những ngày ông phải chống chiếc nạng gỗ mới có thể bước ra khỏi nhà.
Một lần, người cháu hỏi:
— “Ông có tiếc những năm tháng chiến tranh không?”
Ông im lặng một lúc rồi trả lời:
— “Ông chỉ tiếc một điều, đó là có những đồng đội không còn được trở về.”
Từ đó, ông thường xuyên tham gia các hoạt động của Hội, thăm hỏi những gia đình nạn nhân da cam có hoàn cảnh khó khăn.


