TẤM HUÂN CHƯƠNG VÀ NIỀM TỰ HÀO LẶNG LẼ
Trên ngực áo người lính là huân chương của một thời cống hiến. Nhưng phía sau tấm huân chương là cả tuổi trẻ và máu xương. Đó là niềm tự hào lặng lẽ của bác Nguyễn Ngọc Lĩnh.
Sau những năm tháng chiến đấu tại chiến trường phía Nam, bác Nguyễn Ngọc Lĩnh được trao tặng giấy khen và huân chương ghi nhận thành tích trong kháng chiến. Ngày nhận huân chương, bác không nói nhiều, chỉ lặng lẽ đứng nghiêm chào.
“Huân chương này,” bác nói chậm rãi, “không chỉ của riêng tôi.”
Trong suy nghĩ của bác, đó là phần thưởng chung cho cả đơn vị, cho những đồng đội đã nằm lại chiến trường, cho những người không có ngày trở về.
Mỗi lần nhìn tấm huân chương, bác lại nhớ đến những trận đánh ác liệt, những lần đối mặt sinh tử, những đêm rừng mưa lạnh.
“Có những người xứng đáng hơn tôi,” bác trầm giọng. “Nhưng họ không còn nữa.”
Huân chương được bác cất cẩn thận trong chiếc hộp gỗ nhỏ, không phô trương, không treo nơi trang trọng. Với bác, giá trị của nó nằm ở ký ức và trách nhiệm sống sao cho xứng đáng.
“Tôi luôn nhắc mình,” bác nói, “phải sống cho đàng hoàng, để không phụ những người đã hy sinh.”
Ở tuổi xế chiều, tấm huân chương không còn là vinh quang, mà là lời nhắc nhở âm thầm về một thời đã qua, một thời hoa lửa mà bác Nguyễn Ngọc Lĩnh luôn tự hào mang theo suốt cuộc đời.



