Bài viết

TÂM HUYẾT VƯỢT LÊN TRÊN SỐ PHẬN - Viết về Mẹ VNAH Ngô Thị Lan

Vĩnh Long24/06/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vĩnh Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Thà chết ở chiến trường, chớ không được đầu hàng giặc” - Đó là lời khuyên của mẹ Ngô Thị Lan đối với đứa con trai duy nhất của mình trong đêm lễ tuyên thệ của con, anh tân binh Võ Văn Ảnh.

Mẹ Ngô Thị Lan sinh ngày 12/01/1928, sinh ra, lớn lên ở ấp Phụng Đức A, xã Phú Phụng, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre. Nhà Mẹ nằm cạnh bên con rạch tuy nhỏ nhưng được nhiều người biết tới – Rạch Bà Sanh.

Xuất thân từ một gia đình nghèo khổ, mẹ Lan đã phải trải qua nhiều gian truân bất hạnh. Thời con gái, Mẹ phải đi làm thuê, làm mướn cho những gia đình khá giả trong xóm để đổi lấy chén cơm manh áo....Nhờ cần cù và khéo tay, nên Mẹ được bà con lối xóm tin yêu đùm bọc. Nỗi bất hạnh đầu tiên trong cuộc đời Mẹ đã xảy ra, bệnh tật và nghèo túng đã cướp đi đôi mắt của Mẹ. Tăm tối đến với Mẹ tưởng như không còn nghị lực nào để chống đỡ. Nhưng Mẹ đã bừng sáng từ trong tâm khảm, khi đứa con duy nhất của Mẹ, anh Võ Văn Ảnh đã trưởng thành và thủ thỉ vào tai Mẹ “Má ơi cho con đi bộ đội Cụ Hồ nghen má”.

Lúc đôi mắt còn sáng tỏ, trong thời đánh Tây, Mẹ đã chứng kiến cảnh khốn cùng của người dân nô lệ, nên không chần chừ, và thật xúc động khi con mình bày tỏ những gì chính bản thân Mẹ đã ước mơ. “Nếu không bị mù mắt, Mẹ đã thoát ly tham gia giải phóng từ lâu rồi”. Câu nói đơn sơ mộc mạc ấy, Mẹ thường nói với các em cháu thanh niên lối xóm hoặc anh em cán bộ khi có dịp đến viếng thăm.

Thế rồi anh Võ Văn Ảnh được bố trí công tác ở Tân Thiềng, thuộc lực lượng bộ đội dưới sự chỉ huy của ông Sáu Quyền, rồi đến ông Bảy Dũng.

Suốt thời gian con mình tham gia chiến đấu, dù mù lòa, Mẹ vẫn tìm cách đến thăm con.

Vào cuối năm 1970, trong một trận đánh khốc liệt ở Tân Thiềng, anh Ảnh đã anh dũng hy sinh. Núm ruột của Mẹ, hoài bão và niềm tin của Mẹ đã đi vào cõi vĩnh hằng. Đau đớn, bất hạnh hầu như không ngừng theo đuổi Mẹ. Một người phụ nữ khiếm thị nhưng rất mẫn cảm. Từ ấy Mẹ không chùng bước, Mẹ tự nghĩ phải làm cái gì đó cho quê hương. Đến năm 2000, tuy mẹ Lan đã vào độ tuổi thất thập cổ lai hy, nhưng trí nhớ vẫn còn minh mẫn khi kể lại những hoạt động của mình.

Công tác của Mẹ là mang thư và đưa đến điểm hẹn. Giấu giếm khéo léo để đưa thuốc trị bệnh, lương thực đến căn cứ cách mạng. Chị Hai Hồng, anh Chí Công là cán bộ đã thoát ly thường gửi thư về Mẹ. Mẹ đã đến Hòa Mỹ (Vĩnh Long), Hưng Khánh Trung, Tân Thiềng (Chợ Lách, Bến Tre) và Hòa Khánh (Cái Bè, Tiền Giang) để trao và nhận thư. Thư từ bí mật được Mẹ lận ở đầu tóc hoặc giấu ở mũi ghe xuồng. Có lần, Mẹ kể, nếu không nhanh trí cho thằng Mỹ đi “ơ – bo” một cặp gà che, chắc nó sẽ lục soát, không giấu được thứ gì, có khi không về được “xứ” ! Mẹ đã đến Hưng Khánh Trung, nơi căn cứ cách mạng của huyện rất nhiều lần.

Mẹ kể chuyến công tác ở Hòa Khánh (Cái Bè) thật rõ ràng như chuyện vừa mới xảy ra hôm qua. Mẹ ngồi trên chiếc tam bản chạy máy đuôi tôm, qua Hòa Khánh, bất chợt gặp một trận càn với quy mô lớn. Trên không có “đầm già”. Dưới sông có nhiều “tàu bay” vây quanh, xen lẫn có những đồn canh của địch. Máy ghe bị tắt, không thể lênh đênh trên sông mãi, đành ghé tấp vào bờ. Mẹ lần tìm vào căn nhà bỏ trống, ngồi đây với người lái ghe, súng địch bắn rơi bồm bộp vào vách tre gợn người. Đối với Mẹ, ngày cũng như đêm, nên thật sự là tâm huyết vượt lên trên số phận bất hạnh của Mẹ.

Giờ đây, Mẹ thật sự hạnh phúc. Bởi bên cạnh đứa cháu, Mẹ còn sự đùm bọc của Đảng, Nhà nước và các đoàn thể ở địa phương, cùng bà con xóm giềng. Một căn nhà tình nghĩa có thật sớm cho Mẹ.

Ngày 15/7/1985, Mẹ được Chủ tịch nước Cộng hòa XHCN Việt Nam tặng Huân chương độc lập hạng Ba.

Ngày 17/12/1994, Mẹ được nhận danh hiệu cao quý, Bà Mẹ Việt Nam anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn