TẤM KHĂN TAY KHÔNG GỬI
Một món quà nhỏ từ hậu phương có thể trở thành kỷ vật theo người lính suốt nhiều năm. Có những món quà chưa kịp trao, những lời chưa kịp nói nhưng vẫn được giữ lại như một phần ký ức của tuổi trẻ.
Ông Phạm Văn Bình từng có một người bạn rất thân trong đơn vị.
Trước khi lên đường, người bạn ấy nhận được một chiếc khăn tay từ gia đình gửi vào.
Chiếc khăn rất đơn giản.
Có một vài đường chỉ thêu trên góc khăn.
Người bạn nói sẽ giữ lại để sau này mang về cho mẹ xem.
Nhưng chiến tranh khiến mọi dự định thay đổi.
Trong một trận chiến, người bạn của ông đã hy sinh.
Sau đó, ông Bình tìm thấy chiếc khăn trong ba lô của bạn.
Ông giữ lại.
Nhiều năm sau, ông tìm về quê người đồng đội và trao chiếc khăn cho gia đình.
Người mẹ cầm chiếc khăn trên tay rất lâu.
Bà không nói gì.
Chỉ nhẹ nhàng gấp lại rồi cất vào chiếc hộp nhỏ.
Ông Bình kể rằng lúc ấy ông mới hiểu một món đồ nhỏ cũng có thể chứa đựng cả một câu chuyện.
Chiếc khăn không chỉ là kỷ vật của người đã hy sinh.
Nó còn là lời nhắc về tuổi trẻ, tình gia đình và những điều người lính chưa kịp thực hiện.
Có những món quà chưa kịp trao nhưng vẫn đi cùng một người suốt cả cuộc đời.



