TẤM LÒNG CỦA MẸ - Mẹ VNAH Nguyễn Thị Cậy
Mẹ đã đi xa không còn nữa, nhưng tôi vẫn nhớ như in cứ mỗi lần bộ đội ta hành quân về ghé thăm Mẹ, Mẹ nhẹ nhàng đến vỗ vai từng anh rồi hỏi thăm sức khỏe, động viên các anh cố gắng. Và ở nhà hễ có con gà, con vịt hay các loại trái cây, Mẹ đều đem hết ra mời các anh bộ đội ăn no cho có sức khỏe để đánh giặc. Đó là lời kể lại của cô Nguyễn Thị Trong sinh năm 1940, con dâu của Mẹ, vợ của liệt sỹ Đỗ Văn Kiệt.
Mẹ Nguyễn Thị Cậy sinh năm 1907, từ trần ngày 14 tháng 12 năm 2009 ở ấp Trung Hiệp, xã Hưng Khánh Trung B. Mẹ sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo, 19 tuổi Mẹ lập gia đình rồi sinh được 6 người con, 2 trai, 4 gái. Chẳng may chồng Mẹ bị bệnh qua đời sớm, Mẹ phải thay chồng tần tảo nuôi con.
Chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, Mẹ đã từng chứng kiến nhiều gia đình bà con hàng xóm trong đó có gia đình Mẹ bị giặc bắt, đánh đập tàn nhẫn. Chúng bắt tất cả gà vịt, bắn giết heo, bò của dân không chừa một ai. Từ đó lửa căm thù giặc trong Mẹ ngày càng rực cháy, Mẹ bắt đầu tham gia vào Hội mẹ nuôi giấu "Việt Cộng", xuống đường đi đấu tranh, rải truyền đơn ở địa bàn xã Hưng Khánh Trung, Chi khu Đôn Nhơn, huyện Mỏ Cày Bắc.
Khi các con của Mẹ trưởng thành, Mẹ động viên hai người con trai và một người con gái út của Mẹ tham gia bộ đội:
• Chú Đỗ Văn Kiệt: Sinh 1937, nhập ngũ tháng 01 năm 1963, cán bộ quân kho Hậu cần Huyện đội huyện Chợ Lách.
• Chú Đỗ Văn Trụ: Sinh năm 1940, nhập ngũ ngày 20 tháng 9 năm 1963, đơn vị Tiểu đoàn 516 bộ đội địa phương tỉnh Bến Tre.
• Cô Đỗ Thị Chua: Sinh năm 1948, nhập ngũ năm 1965 ở Cục chính trị R (miền Đông).
Trong trận càn của địch, chú Đỗ Văn Kiệt, chức vụ Tiểu đội trưởng, cấp bậc Thượng sỹ, đã anh dũng hy sinh vào ngày 04 tháng 12 năm 1969 tại ấp Thanh Trung, xã Hưng Khánh Trung, trong lúc làm nhiệm vụ cất giấu vũ khí cho bộ đội. Hay tin con mình hy sinh, lòng Mẹ đau như cắt, nhưng Mẹ cố nén đau thương, tiếp tục động viên chú Đỗ Văn Trụ lên đường chiến đấu.
Chú Trụ tham gia ở đơn vị Tiểu đoàn 516, chức vụ Đại đội phó. Trong lần chỉ huy đánh địch tập kích tại xã Tân Hào, huyện Giồng Trôm, chú đã xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ và anh dũng hy sinh vào ngày 01 tháng 7 năm 1971. Lại thêm một lần nữa Mẹ phải khóc tiễn con như thêm một lần cắt mất đi một đoạn ruột của Mẹ.
Nỗi đau mất con chưa nguôi thì nhận được tin cô con gái út của Mẹ là Đỗ Thị Chua lại bị thương vào năm 1972. Sau một thời gian chữa trị, cô tiếp tục công tác đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, thống nhất đất nước. Cô xuất ngũ về địa phương năm 1976, hiện là thương binh 4/4, là hội viên Hội cựu chiến binh.
Để ghi nhận những cống hiến và sự hy sinh mất mát to lớn của Mẹ, Đảng và Nhà nước ta đã truy tặng danh hiệu cao quý cho Mẹ "Bà Mẹ Việt Nam anh hùng" theo Quyết định số: 1658 ngày 21 tháng 7 năm 2014.



