TẤM LÒNG CỦA MẸ - Mẹ VNAH Nguyễn Thị Diệu
Men theo con đường nhỏ rợp bóng dừa xanh, tôi theo chân người nữ trưởng ấp đến thăm Bà mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Diệu ở ấp Tân Trung, xã Hưng Khánh Trung B. Nắng hè oi ả như dịu đi khi ngôi nhà Mẹ hiện ra dưới những tán lá xanh mát rượi. Mẹ Diệu mừng vui đón khách với nụ cười hiền từ. Ở tuổi 91, sức khỏe của Mẹ đã yếu đi nhiều, mắt mờ, tai lãng, chân đi chậm chạp... nhưng trí nhớ vẫn còn sáng suốt. Mẹ sống với người con trai út - anh Nguyễn Văn Chín, hiện là Tổ trưởng Tổ nhân dân tự quản số 3 của ấp nhà.
Quê Mẹ Diệu ở ấp Phú Long, xã Hưng Khánh Trung B. Mẹ là con gái thứ năm trong một gia đình có đến 11 người con. Hơn hai mươi tuổi Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Hoa, người cùng xã và sinh được 8 mặt con. Ông Nguyễn Văn Hoa - chồng Mẹ là chiến sĩ quân lương của một đơn vị bộ đội, sau đó ông về làm cán bộ giao liên công khai ở xã nhà. Ông Hoa bị bệnh mất năm 1984.
Mẹ Diệu còn nhớ, hồi đó Mẹ đã từng tham gia Hội mẹ chiến sĩ, Hội phụ nữ ở địa phương, nhiều lần Mẹ có mặt trong đội quân tóc dài đi đấu tranh chống lại bọn làng lính ác ôn, chống đôn quân bắt lính, chống đàn áp, bắt bớ người dân vô tội...
Vợ chồng Mẹ Diệu sống hiền lành, được bà con xóm làng yêu mến. Nhà nghèo, con đông, mần mấy công ruộng không đủ gạo ăn, vợ chồng Mẹ phải đi cấy mướn, lúc thì đi mua bán thêm để kiếm gạo nuôi con. Tuy nghèo vậy, nhưng gia đình Mẹ luôn một lòng một dạ với Đảng, với cách mạng. Những năm kháng chiến khó khăn ác liệt, gia đình Mẹ Diệu cũng như nhiều gia đình cách mạng ở địa phương là cơ sở nuôi dấu cán bộ. Nhiều cán bộ Huyện ủy, Huyện đội đóng quân ở nhà Mẹ, được gia đình Mẹ chở che, nuôi dưỡng như ông Năm Diện, ông Tám Đảnh, ông Tư Hà, Lê Tiến...
Ba người con trai lớn được vợ chồng Mẹ Diệu động viên tham gia cách mạng đó là các anh: Nguyễn Văn Chanh sinh năm 1943, thoát ly đi bộ đội năm 1961, là chiến sĩ thuộc đơn vị 261 - Quân khu. Anh Nguyễn Văn Khế sinh năm 1948, tham gia du kích xã Hưng Khánh Trung và anh Nguyễn Văn Lượm, sinh năm 1952 tham gia bộ đội thuộc đơn vị D10 - địa phương quân huyện Mỏ Cày, hiện là Chi hội trưởng Chi hội cựu chiến binh ấp Tân Trung.
Ngày trước, nhà Mẹ Diệu ở gần bót Gò Tre. Biết nhà Mẹ có mấy người con tham gia du kích, bộ đội, bọn lính thường xuyên dòm ngó hoạnh họe đủ điều. Mặc cho bọn tề ngụy khó dễ, vợ chồng Mẹ không hề nao núng, chỉ mong mau chóng đến ngày đánh đuổi được kẻ thù, đất nước hòa bình, gia đình đoàn tụ.
Và rồi cái ngày mà không chỉ riêng vợ chồng Mẹ Diệu mong ngóng, ước mơ đã đến: ngày đất nước hòa bình, thế nhưng niềm vui đoàn tụ gia đình không trọn vẹn vì hai người con trai của Mẹ không trở về: Anh Nguyễn Văn Chanh đã hy sinh ngày 22/01/1966 trong trận đánh bọn lính tại xã Long Mỹ, huyện Giồng Trôm và anh Nguyễn Văn Khế hy sinh ngày 08/10/1974 trong trận bao vây đánh bọn lính ở Đình Thiết, xã Tân Thiềng. Trong niềm vui chung có những nỗi đau riêng và chính những nỗi đau riêng ấy đã góp phần mang lại niềm vui chung cho cả dân tộc.
Ngày 21 tháng 07 năm 2014, Mẹ Diệu được Nhà nước trao tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Từ đó đến nay Mẹ được Ngân hàng Thương mại cổ phần Ngoại thương Việt Nam chi nhánh Thành phố Hồ Chí Minh nhận phụng dưỡng đến cuối đời. Khi được hỏi: “Giờ Mẹ có mong ước gì không”, Mẹ cười lắc nhẹ mái đầu bạc phơ “được Nhà nước chiếu cố như vầy Mẹ vui lắm rồi, không mong ước gì hơn”.
Nụ cười của Mẹ như tấm lòng của Mẹ: bao dung và giản dị làm sao! Đời Mẹ biết bao khổ cực, Mẹ hy sinh một phần máu thịt thiêng liêng của mình, đến gần cuối đời, Mẹ mới được hưởng phần nào sự tri ân, bù đắp... Vậy mà Mẹ đã cảm thấy “...vui lắm rồi, không mong ước gì hơn”.



