Mẹ Việt Nam Anh hùng

Tấm lòng của những Bà mẹ Việt Nam anh hùng

Tấm lòng của những Bà mẹ Việt Nam anh hùng

Lai Châu23/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những hy sinh thầm lặng

Nghe có khách ghé thăm, mẹ Lê Thị Ba nhắc con gái đem bánh, nước ra bàn. Tranh thủ mọi người ngồi nghỉ mệt, mẹ ngồi xuống võng, ăn miếng trầu vừa bỏ dở. Tuy đã bước sang tuổi 94, nhưng người nào quen biết, mẹ vẫn nhớ rõ và mẹ không quên những năm tháng chiến tranh ác liệt, vùng đất Mỹ Tú vẫn còn in dấu chân những người anh hùng ra đi vì độc lập, tự do.

Khi tôi hỏi thăm mẹ, chị Nguyễn Thị Hồng (con gái út của mẹ Ba) cho biết: “Mình hỏi lớn tiếng mẹ mới nghe được. Hồi trước, mẹ bị địch bắt, đánh đập dã man, di chứng là tai mẹ không nghe rõ được”. Gia đình mẹ có truyền thống cách mạng. Nhà mẹ là nơi nuôi giấu cán bộ, mẹ còn tham gia đào hầm bí mật để các anh có nơi trú ẩn. Với tính gan dạ, mẹ thường được phân việc đưa thư, thuốc men, tiếp tế lương thực cho bộ đội. “Hồi đó, đưa thư mẹ ngụy trang cho thư vô ống trúc, rồi cầm đi lùa trâu, chúng không phát hiện ra. Đưa đồ ăn, thuốc men, mẹ lựa đêm tối, đường khó mà đi. Nhớ có lần đem thuốc cho mấy anh, mẹ bị địch bắt, đánh đập dã man. Chúng thấy cái gì cầm nặng tay là bổ xuống người, lên đầu mẹ. Giờ mẹ bị lảng tai cũng do bị trận đòn khi đó”, mẹ Ba kể lại.

Bà mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Ba, ấp Phước Thới B, xã Mỹ Phước, huyện Mỹ Tú (Sóc Trăng) rất vui khi có khách đến nhà thăm. Ảnh: NGỌC HẢI

Tiếp lời, chị Út Hồng cho biết, mẹ có 7 người con, 4 người con trai và 3 người con gái. Anh Hai, chị Ba, anh Tư, anh Năm, anh Sáu đều đi bộ đội hết. Mấy anh với chị Ba trốn đi, không cho mẹ hay, sợ mẹ lo. Hôm mẹ gặp mấy anh, chị, biết con mình tiếp bước cha, mẹ quay sang lau nước mắt, dặn các anh, chị: “Cái gì cái không được đầu hàng địch, noi theo gương cha. Ráng giữ gìn sức khỏe về với mẹ”. Vậy mà anh Hai và chị Ba lại đi mãi không về. Anh Năm trở về với thương tật trên người.

Khi kể về chồng (ông Nguyễn Văn Văn), mẹ Ba còn nhớ rõ, ông hy sinh khi chị út Hồng mới 6 tháng tuổi. Ôm con thơ vào lòng mẹ dặn lòng ráng sống lo cho các con. Mẹ Ba bồi hồi: “Mẹ làm nhiều công việc để nuôi các con. Lúc đó cực lắm con ơi, làm không ngơi tay. Mà vừa làm nuôi con, vừa trốn địch truy bắt. Chạy ngược chạy xuôi, ai thuê gì mẹ làm nấy. Anh em trong xóm có người bảo, ở xóm này không ai cực bằng mẹ”. Xưa cũng có người mai mối cho mẹ bước thêm bước nữa, nhưng mẹ không chịu. Rồi các anh chị trưởng thành, thấy quê hương bị quân địch đàn áp, đánh, giết người dã man, mười mấy tuổi, các anh, chị tiếp bước cha tham gia cách mạng.

Nhắc đến các con, giọng mẹ run run xúc động. Anh Hai hy sinh khi mới 19 tuổi, chị Ba cũng ra đi ở tuổi đôi mươi. Mẹ không quên được chỉ trong 1 ngày mà mẹ hay tin anh Hai và cậu út hy sinh. Mẹ chết lặng không nói lời nào. “Ông bà ngoại mất, cậu út sống với mẹ. Nên hay tin hai người thân ra đi cùng lúc, mẹ buồn lắm, rồi mẹ ăn trầu cho đỡ buồn. Cho tới giờ mẹ vẫn giữ thói quen đó”, chị Út Hồng cho biết.

Giờ mẹ sống chung với chị Út Hồng. Ban Tuyên giáo Huyện ủy Mỹ Tú nhận phụng dưỡng mẹ, thường xuyên đến thăm hỏi, chúc sức khỏe mẹ. Thấy ai đến nhà chơi, mẹ vui lắm. Rồi mẹ kể chuyện ngày xưa thời đánh Mỹ cứu nước. Mẹ cũng dạy, khuyên con cháu noi theo gương người đi trước, bảo vệ, xây dựng quê hương, đất nước phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn