TẤM LÒNG MẸ RÀNH VÀ ĐỊA ĐẠO CỦ CHI

Nói đến Củ Chi – vùng "đất thép thành đồng" – người ta không chỉ nhớ đến hệ thống địa đạo kỳ diệu trong lòng đất, mà còn nhớ đến những người mẹ kiên trung đã dâng hiến trọn vẹn máu thịt mình cho Tổ quốc. Trong số những người mẹ vĩ đại ấy, Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Rành (Mẹ Rành) ở xã Phước Hiệp là một tượng đài bất tử. Mẹ có đến 8 người con trai, 1 người con rể và 1 người cháu nội hy sinh trong hai cuộc kháng chiến. Giữa vòng vây càn quét điên cuồng của kẻ thù, Mẹ Rành không chỉ là hậu phương vững chắc mà còn trực tiếp biến ngôi nhà, mảnh vườn của mình thành căn cứ địa cách mạng, chở che cho hàng trăm chiến sĩ giải phóng thời hoa lửa.
Mẹ Nguyễn Thị Rành sinh ra trên mảnh đất Củ Chi nắng cháy và giàu truyền thống bất khuất. Cuộc đời Mẹ là một chuỗi những hy sinh thầm lặng nhưng phi thường. Lần lượt từng người con trai của Mẹ khôn lớn, nghe theo tiếng gọi của non sông, gác lại chuyện ruộng vườn để bước vào chiến khu. Và cũng từng ấy lần, Mẹ phải nuốt giọt nước mắt chảy ngược vào trong khi nhận tin các con ngã xuống trên khắp các chiến trường.
Nỗi đau mất con tưởng chừng có thể quật ngã người phụ nữ nhỏ bé ấy, nhưng Mẹ Rành đã biến đau thương thành hành động. Ngôi nhà lá đơn sơ của Mẹ nằm ở vị trí đắc địa gần vành đai đồn bốt địch, bên dưới được Mẹ âm thầm đào hệ thống hầm bí mật kết nối trực tiếp với địa đạo Củ Chi. Mẹ vừa làm nhiệm vụ giao liên, vừa là người nuôi quân, y tá mát tay cứu chữa cho thương binh.
Những năm 1966 - 1968, quân Mỹ mở các trận càn lớn mang tên "Bóc vỏ Trái Đất", xua xe bọc thép M113 cùng chó béc-giê cày xới từng gò đất, phun độc hóa học và thả bom san phẳng các xóm làng Củ Chi. Bọn lính đến nhà Mẹ rình rập, tra hạch dã man. Bị địch dùng báng súng đánh thương tật, đe dọa đốt nhà, Mẹ vẫn thản nhiên nhai trầu, ánh mắt bình tĩnh đối diện với họng súng kẻ thù. Bằng sự mưu trí, Mẹ tranh thủ thời gian lính nghỉ ngơi để thắp ngọn đèn dầu làm tín hiệu, hoặc vờ dọn dẹp quanh vườn để báo động cho cán bộ bên dưới hầm.
Nhiều đêm đông lạnh giá, dưới lòng hầm chật hẹp thiếu dưỡng khí, Mẹ Rành tự tay nấu từng nồi cháo nóng, giặt từng tấm áo đẫm máu và mồ hôi cho các chiến sĩ biệt động. Mẹ thương các anh như chính những người con ruột thịt đã ngã xuống của mình. Các chiến sĩ giải phóng từ khắp mọi miền khi về đến nhà Mẹ đều ấm lòng gọi Mẹ bằng hai tiếng "Má Rành" thân thương.
Có lần một chiến sĩ trẻ hỏi Mẹ: "Má mất nhiều con như vậy, Má có giận cách mạng không?". Mẹ Rành nắm chặt tay người lính, rấn rấn nước mắt bảo: "Con ơi, mất con má đau xé ruột. Nhưng nếu không đánh đuổi tụi nó, thì đuổi sao hết cảnh khổ này? Các con hy sinh vì đất nước, má tự hào lắm. Còn má, má còn nuôi các con đánh giặc tới cùng".
Mẹ Nguyễn Thị Rành đã đi qua cuộc chiến tranh bằng một trái tim vị đại và sức chịu đựng phi thường. Ngày hòa bình lập lại, ngôi nhà của Mẹ vắng bóng những đứa con ruột thịt, nhưng luôn tràn ngập tiếng cười của những thế hệ chiến sĩ trở về thăm Mẹ. Mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân và Mẹ Việt Nam anh hùng. Cuộc đời của Mẹ Rành là biểu tượng cao đẹp nhất cho tấm lòng của người mẹ Nam Bộ, là nguồn sức mạnh vô tận nuôi dưỡng những chiến công lẫy lừng của dân tộc thời hoa lửa.



