TẤM LÒNG MẸ TÂN VÀ BẾN PHÀ SÔNG GIĂNG

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, bến phà sông Giăng (Nghệ An) là một trong những điểm nghẽn giao thông trọng yếu liên tục bị không quân Mỹ oanh tạc. Bên bến phà rực lửa ấy, ngôi nhà gianh đơn sơ của Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Tân đã trở thành trạm dừng chân ấm áp tình mẫu tử, nơi lưu giữ kỷ niệm về "Mẹ Tân vá áo" của hàng vạn lượt chiến sĩ Trường Sơn.
Mẹ Nguyễn Thị Tân có ba người con trai đều gác lại ruộng vườn lên đường vào Nam chiến đấu. Ngôi nhà nhỏ của Mẹ nằm sát bờ sông Giăng, ngay tọa độ rải thảm của máy bay Mỹ. Mặc cho bom rơi đạn nổ rung chuyển gian nhà vách đất, Mẹ Tân kiên quyết không tản cư đi đâu, nguyện ở lại bám bến phà để chăm sóc cho các chiến sĩ trẻ.
Mỗi khi đêm xuống, từng đoàn xe tải quân sự và các tiểu đội thanh niên xung phong tập kết chờ qua sông. Mẹ Tân lại thắp ngọn đèn dầu tù mù khuất sau cánh cửa liếp ngụy trang, lặng lẽ chuẩn bị những chậu nước chè xanh nóng hổi và vài củ sắn lùi củi cho bộ đội.
Thấy những vai áo lính sờn rách vì bom đạn, những chiếc ba lô đứt dây sau những chặng đường hành quân ròng rã, Mẹ Tân lại ân cần bảo các anh cởi áo ra. Đôi bàn tay gầy gò, chằng chịt vết chai sạn của Mẹ thoăn thoắt cầm kim chỉ, tỉ mẩn khâu lại từng mũi chỉ, đính lại từng chiếc cúc áo cho người lính trẻ.
Nhiều người lính xúc động rấn rấn nước mắt khi được Mẹ xoa đầu, dặn dò như chính đứa con ruột thịt trước giờ vượt sông vào chiến trường khốc liệt. Bàn tay khâu áo của Mẹ đã truyền hơi ấm mẫu tử thiêng liêng, tiếp thêm sức mạnh cho các anh vững tay súng nơi mặt trận.
Bàn tay vá áo và tấm lòng vị đại của Mẹ Nguyễn Thị Tân bên bến phà sông Giăng đã trở thành hình ảnh cao đẹp của người mẹ Việt Nam thời hoa lửa. Mẹ là hậu phương vững chắc, là bến đậu tinh thần nuôi dưỡng những chiến công lẫy lừng của quân và dân ta trên con đường giải phóng dân tộc.



