TẤM LÒNG NGƯỜI MẸ - Mẹ VNAH Nguyễn Thị Cầm
Lòng Mẹ như biển rộng, như núi cao. Tấm lòng của Mẹ thật bao la vô bờ bến. Mẹ Việt Nam từ ngàn đời là biểu tượng cao quí khắc sâu vào lịch sử hào hùng của dân tộc. Mẹ Việt Nam không chỉ là bậc sinh thành dưỡng dục bao thế hệ cháu con mà còn là điểm tựa, niềm tin, là nhựa sống cho bao thế hệ con cháu anh hùng. Chiến tranh qua đi, sự hy sinh mất mát lớn lao của các bà Mẹ Việt Nam là không gì bù đắp được. Trong sự mất mát to lớn ấy có một phần là nỗi đau của mẹ Nguyễn Thị Cầm ở ấp Thanh Trung xã Hưng Khánh Trung.
Mẹ Nguyễn Thị Cầm, trước đây bà con thường gọi bằng cái tên thân thương là bà ba Cầm, nhà ở gần cầu đình Phú Hội ấp Vĩnh Hiệp xã Vĩnh Thành. Mẹ có một người con độc nhất hy sinh trong sự nghiệp chống Mỹ cứu nước nên được Nhà nước truy tặng danh hiệu “Mẹ Việt Nam Anh hùng” năm 1997. Mẹ đã qua đời, hiện người em trai út của Mẹ đang thờ cúng Mẹ ở Quới Thiện (Vĩnh Long). Sau nhiều lần vất vả đi tìm, chúng tôi mới gặp được một vài người thân của Mẹ.
Cũng như bao phụ nữ Việt Nam khác, mẹ Cầm ngày xưa cũng là một thiếu nữ đoan trang hiền hậu. Lớn lên lấy chồng cùng xứ. Nhưng bất hạnh thay, Mẹ có chồng nhưng chẳng sinh được con. Rồi chồng mất sớm, nỗi khao khát được làm Mẹ của người phụ nữ đã thôi thúc Mẹ tìm con nuôi. Thấy vậy, người em trai thứ sáu của Mẹ cho Mẹ đứa con trai út để Mẹ ẵm, Mẹ bồng. Từ đó, anh út Be – đứa con trai duy nhất của Mẹ lớn lên trong vòng tay thương yêu của Mẹ. Mẹ thương và lo cho anh Út như con đẻ của mình. Kể cả tự tay Mẹ đứng ra lo cưới vợ cho anh.
Năm anh Út 18 tuổi (năm 1971) Mẹ chấp nhận để cho tổ chức đưa anh vào lính ở bót Cầu Kinh để làm nội tuyến cho ta. Đến năm 1972, anh Út cùng với một số đồng đội của mình làm binh biến, khởi nghĩa lấy bót này và mang vũ khí gia nhập lực lượng vũ trang huyện. Từ ấy, địch bắt Mẹ đánh đập nhiều lần đến lâm trọng bệnh nhưng lòng Mẹ không hề nao núng. Những lần như thế, mẹ chẳng chịu báo tin cho anh Út hay là Mẹ bệnh. Mẹ không muốn anh Út phải bị chi phối vì chuyện gia đình mà phải toàn tâm toàn ý cho đánh giặc, lấy đồn.
Những ngày tháng anh Út vào bộ đội, tuy hoàn cảnh kinh tế gia đình Mẹ rất nghèo nhưng Mẹ luôn dõi theo từng bước chân anh. Dù anh Út có hành quân ở khắp nơi trong huyện Mẹ vẫn lặn lội tìm kiếm để thăm anh. Sùng Tân, Nhuận Phú Tân, Hưng Nhơn, Vĩnh Hòa, Phú Sơn, Phú Mỹ đâu cũng in dấu chân của Mẹ. Gia sản chỉ có 02 công đất, Mẹ cũng bán để lấy tiền nuôi anh... Tấm lòng của Mẹ thương con, lo cho con vô bờ bến !
Thế nhưng chiến tranh thật ác nghiệt, năm 1973, anh Út hy sinh trong một trận địch càn ở Gò Mua. Lúc ấy, tổ chức cũng vừa làm lễ tuyên bố cho vợ chồng anh được sáu tháng. Nhận được tin Mẹ nhưngười chết lặng, không còn biết điều gì. Mẹ tưởng chừng như không thể vượt qua được nỗi đau. Kẻ thù tàn ác đã cướp mất đi của Mẹ tình mẫu tử thiêng liêng mà bấy lâu Mẹ từng ấp ủ. Còn bây giờ, điều lớn nhất còn lại ở Mẹ chính là tình yêu quê hương đất nước. Mẹ không trực tiếp tham gia cách mạng nhưng Mẹ chính là động lực giúp sức cho các anh chiến sĩ chiến đấu hăng say. Mẹ là Mẹ chiến sĩ, Mẹ nội trợ đảm đang, nuôi quân đánh giặc... mỗi chiến công của các anh đều có sự đóng góp âm thầm của Mẹ.
Khi đất nước được hoàn toàn giải phóng, Mẹ sống một mình trong căn nhà lá đơn sơ. Mẹ không buồn điều gì cả. Ngược lại, Mẹ vui khi đứa con dâu vẫn thường xuyên tới lui an ủi Mẹ. Giờ đây Mẹ đã qua đời trước khi Nhà nước tuyên dương Mẹ danh hiệu cao quý "Bà Mẹ Việt Nam anh hùng" vào ngày 31 tháng 7 năm 1997.



