Tấm lòng người mẹ: Sự hy sinh giữa hai làn đạn
Có một câu chuyện thật về Mẹ Thứ (một bà mẹ Quảng Trị, không phải mẹ Thứ ở Quảng Nam). Mẹ có ba người con đều đi bộ đội, và ngôi nhà của mẹ nằm ngay trong vùng giáp ranh đầy nguy hiểm. Đêm đêm, mẹ ngồi bên cửa hầm, không phải để trốn pháo mà để nghe tiếng chân bộ đội.
Mẹ có một quy ước thầm lặng: Nếu mẹ đặt một chậu cây cảnh ở phía Đông là vùng ấy có địch, nếu mẹ phơi một chiếc áo đỏ là vùng ấy an toàn cho bộ đội vào trú ẩn. Có lần, một toán lính ngụy vào nhà mẹ, dí súng vào đầu mẹ hỏi bộ đội ở đâu. Mẹ nhìn thẳng vào nòng súng, giọng không hề run rẩy: "Tụi nó ở trong tim tao này, tụi mày giỏi thì mổ ra mà tìm!".
Sự cứng cỏi của người mẹ già đã cứu sống cả một tiểu đội đang ẩn nấp ngay dưới hầm bí mật dưới nền chuồng bò. Đêm đó, khi quân địch rút đi, mẹ lại lụi cụi xuống hầm, bưng cho mỗi đứa một bát nước trà xanh nóng hổi. Mẹ không chỉ là hậu phương, mẹ là một người lính không quân phục, là người giữ lửa cho lòng yêu nước giữa vùng đất bị cày xới bởi hàng vạn tấn thuốc nổ.



