Tấm lòng người mẹ vượt qua mọi đau thương
Mỗi khi học về lịch sử Việt Nam, em luôn cảm thấy biết ơn sâu sắc đối với những người đã hy sinh vì nền độc lập tự do của dân tộc. Trong số đó, hình ảnh những Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng luôn khiến em xúc động nhất. Các mẹ không cầm súng ngoài chiến trường nhưng lại âm thầm chịu đựng biết bao đau thương, mất mát để góp phần làm nên chiến thắng. Mẹ Lê Thị Có là một trong những người mẹ như thế. Qua câu chuyện về cuộc đời mẹ, em học được rất nhiều điều quý giá về lòng yêu nước, nghị lực sống và trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay.
Mẹ Lê Thị Có sinh năm 1916 tại xã Phước Vĩnh Tây, tỉnh Tây Ninh. Mẹ sống giản dị như bao người phụ nữ nông thôn khác, gắn bó với quê hương từ khi sinh ra cho đến cuối đời. Nhưng trong những năm tháng đất nước bị chiến tranh tàn phá, mẹ đã không đứng ngoài cuộc. Mẹ hiểu rằng mỗi người dân Việt Nam đều có trách nhiệm góp phần bảo vệ Tổ quốc. Vì thế, mẹ đã tham gia cách mạng bằng tất cả lòng nhiệt huyết và sự can đảm của mình.
Năm 1968, mẹ tham gia làm giao liên, chuyên chuyển thư từ, tài liệu và tin tức cho cán bộ cách mạng. Đây là công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng. Nếu thông tin bị gián đoạn, việc chiến đấu sẽ gặp nhiều khó khăn. Công việc ấy cũng đầy hiểm nguy vì mẹ có thể bị địch phát hiện bất cứ lúc nào. Năm 1969, mẹ tiếp tục tham gia lực lượng liên lạc Y4 Nhà Bè. Dù tuổi không còn trẻ, mẹ vẫn bền bỉ đi lại, vượt qua mọi khó khăn để hoàn thành nhiệm vụ. Từ đó, em học được tinh thần trách nhiệm và sự tận tụy trong công việc. Khi được giao việc gì, em cũng cần cố gắng làm đến nơi đến chốn như mẹ.
Năm 1970, mẹ bị địch bắt giam. Trong tù, mẹ phải chịu nhiều cực hình tra tấn dã man. Kẻ thù muốn mẹ khai ra bí mật của cách mạng, nhưng mẹ vẫn kiên quyết không đầu hàng. Dù thân thể đau đớn, tinh thần của mẹ vẫn vô cùng mạnh mẽ. Qua đó, em nhận ra rằng sức mạnh lớn nhất của con người không phải là sức khỏe hay tiền bạc, mà chính là ý chí và niềm tin. Nếu có quyết tâm, con người sẽ vượt qua được những thử thách tưởng chừng không thể vượt qua.
Điều khiến em xúc động nhất là nỗi đau mất con của mẹ. Người con trai duy nhất là anh Lưu Văn Hai đã hy sinh vào ngày 3/7/1971 khi đang làm nhiệm vụ. Mất con là nỗi đau quá lớn đối với bất kỳ người mẹ nào. Nhưng mẹ không gục ngã trong đau thương. Mẹ tiếp tục sống mạnh mẽ và tiếp tục cống hiến cho đất nước. Qua đó, em học được cách đối diện khó khăn bằng tinh thần lạc quan và nghị lực. Trong học tập cũng vậy, nếu gặp bài khó hay thất bại, em không nên nản lòng mà phải kiên trì cố gắng hơn.



