Tấm Lòng Nhường Lương Cứu Dân
Hoàng Đức Độ sẵn sàng nhường phần lương thực của quân sĩ để giúp nhân dân qua cơn giặc đói.
Sau khi đẩy lùi được các đợt tấn công của quân thù, vùng đất quanh căn cứ của nghĩa quân rơi vào nạn đói nghiêm trọng do mùa màng bị giặc tàn phá. Chứng kiến cảnh người già và trẻ em nheo nhóc thiếu ăn, Hoàng Đức Độ không khỏi đau xót. Mặc dù kho lương của nghĩa quân cũng không còn nhiều và phải tích trữ cho các trận đánh tiếp theo, ông vẫn quyết định mở kho phát chẩn.
Tướng sĩ dưới quyền lo lắng việc thiếu lương sẽ ảnh hưởng đến sức chiến đấu, nhưng Hoàng Đức Độ ôn tồn giải thích: "Quân với dân như cá với nước. Quân chiến đấu là để bảo vệ dân, nếu dân đói khổ gục ngã thì quân ta chiến đấu vì ai?". Ông tự mình giảm một nửa khẩu phần ăn hằng ngày, cùng binh sĩ vào rừng đào củ sắn, hái rau dại thay cơm để dành gạo cho dân nghèo. Tấm lòng nhân ái bao la của Hoàng Đức Độ đã khiến nhân dân muôn phần cảm động. Đáp lại tình cảm ấy, khi quân thù quay lại, người dân đã tự nguyện làm giao liên, dẫn đường và tiếp tế giúp nghĩa quân chiến thắng nhiều trận đánh quan trọng.



