TẤM LÒNG VẸN NGHĨA, TRỌN TÌNH
TẤM LÒNG VẸN NGHĨA, TRỌN TÌNH
Tôi đến nhà mẹ Phùng Thị Nghiêm lần này nữa, dễ đến năm bảy lượt. Từ ngày mẹ chưa được phong danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng, tôi đã là chỗ quen thân của vợ chồng Dung, cháu nội duy nhất của mẹ. Chồng Dung hiện là đại úy quân đội, đang đóng quân gần nhà. Nhà mẹ, vẫn là một gian nhà thuộc khu tập thể Trung Dũng (quận Kiến An) mới làm xong thủ tục thanh lý, ngói đã lốm đốm rêu xanh. Trước sân nhà mẹ có một giàn trầu quế. Thứ trầu này lá dày, vừa thơm lại vừa cay. Ăn một miếng trầu cũng đủ nóng rực cả mặt và quết trầu tươi mãi như son. Tháng tám năm ngoái, bão làm đổ cả giàn. Suốt cả mùa đông không còn một chiếc lá. Mẹ vừa chăm chút phần gốc trầu, vừa xuýt xoa như thương đứa chắt mải chơi vấp ngã. Bây giờ nó lại xanh tốt như chưa hề có chuyện gì xẩy ra. Hôm nay là ngày 30-4, khắp xóm rực cờ màu đỏ mừng ngày đại thắng. Nhà mẹ treo cờ ngay trước cửa, ngọn cờ bay nhẹ trong gió. Mắt mẹ hướng về đó mà lòng đầy ắp suy tư, sâu lắng. Nét suy tư đó hiện ngay cả trong nụ cười mẹ chào đón khách thăm nhà. Mẹ điềm tĩnh ngồi têm trầu. Vừa têm trầu, mẹ vừa kể chuyện. Câu chuyện mẹ kể lúc nghe như cổ tích, lúc lại giống như chuyện mới hôm qua. Năm 23 tuổi, mẹ đã có một cậu con trai trắng trẻo, bụ bẫm rất dễ thương. Mẹ đặt tên cậu là Quế. Mẹ hằng thơm không biết chán vào má, vào cổ, vào đôi bàn tay bé xíu của con mỗi buổi làm đồng về. Ông Hoàng Văn Thư, chồng mẹ, là cán bộ kháng chiến của xã. Mẹ nhớ lại, tại nhà mình thường có những cuộc họp bí mật vào lúc xẩm tối. Cán bộ thanh niên, phụ nữ khắp xã đến sinh hoạt. Có khi cả một đoàn cán bộ, bộ đội thoắt đến, thoắt đi. Hằng ngày, mẹ túi bụi với việc nấu nước vối, luộc khoai lang cho cán bộ về họp ăn, rồi lo nước cho lúa, công việc nội trợ… Cậu Quế bám theo mẹ, không rời, không quấy khóc.



