Bài viết

Tấm lòng vì dân và sự mộc mạc của vị Lãnh tụ

Tác giả: Phạm Thị Phương Anh

18/08/2026Trường Đại học Hải Dương (Trường Đại học Hải Dương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên đường công tác qua vùng núi cao, Bác Hồ cùng các cán bộ ghé vào căn nhà nhỏ của một cụ già địa phương. Bên bếp lửa hồng, cụ già vừa bóc vỏ sắn vừa đưa cho Bác và anh em hơ nhựa rồi vùi vào tro nóng. Nhìn Bác thao tác thuần thục khiến củ sắn chín vàng đều, không dính chút bụi tro nào, cụ già trầm trò khen ngợi tác phong thấu hiểu núi rừng của người cán bộ già.

Trong lúc ăn sắn, cụ già đột ngột hỏi về "Cụ Hồ" – người mà cụ nghe dân làng đồn là rất giỏi và rất tốt. Để giữ bí mật, Bác Hồ lặng lẽ lắng nghe rồi khiêm tốn đáp: "Tôi cũng nghe nói, chắc là có". Cụ già hào hứng chia sẻ niềm tin vào những lời Bác Hồ dạy dân đánh Nhật, đuổi Tây, đoàn kết các dân tộc và tăng gia sản xuất. Tuy nhiên, cụ thật thà thú nhận chưa tin việc Cụ Hồ đã đi qua nhiều nước trên thế giới, vì ngay như cụ cả đời mới đi đến Bắc Kạn, Thái Nguyên.

Bác Hồ mỉm cười giải thích bằng giọng điệu vô cùng bình dị: Bác Hồ cũng là một người bình thường, nhờ đi nhiều nơi học cái hay, lại được nhân dân cả nước góp ý và cùng thực hiện nên mới làm được việc lớn, chứ không phải "người trên trời rơi xuống". Khi một chiến sĩ ngồi cạnh ánh lửa phản chiếu hai đốm sáng trong mắt, cụ già reo lên ngỡ ngàng vì tin rằng đã nhìn thấy "người nhà Cụ Hồ". Sự gần gũi, chân thành của Bác đã củng cố trọn vẹn niềm tin sắt đá của người dân miền núi vào ngày chiến thắng của dân tộc.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn