TẤM LÒNG VÌ ĐỒNG ĐỘI VÀ SỰ CỐNG HIẾN CHO TRƯỜNG SĨ QUAN LỤC QUÂN
Sau khi được phong tặng danh hiệu Anh hùng, Nguyễn Quốc Trị không vì thế mà tự mãn. Ông tiếp tục dấn thân vào các nhiệm vụ mới với tinh thần trách nhiệm cao độ và lòng tận tụy vô hạn. Sau hòa bình lập lại ở miền Bắc (1954), ông được Đảng và Quân đội tin tưởng giao nhiều trọng trách quản lý và huấn luyện quân sự quan trọng.

Đặc biệt, trong thời gian đảm nhiệm các chức vụ chỉ huy tại Trường Sĩ quan Lục quân 1 (nay là Trường Đại học Trần Quốc Tuấn) – lò đào tạo cán bộ chỉ huy quân sự lớn nhất của Quân đội ta, Anh hùng Nguyễn Quốc Trị đã đem toàn bộ kinh nghiệm chiến đấu phong phú và nhiệt huyết cách mạng để truyền dạy cho các thế hệ học viên. Ông luôn nhắc nhở sĩ quan trẻ: "Người chỉ huy không chỉ cần giỏi chiến thuật mà phải có lòng yêu thương chiến sĩ và bản lĩnh kiên định trước mọi gian khổ".
Trong cuộc sống đời thường, ông nổi tiếng là một người cán bộ liêm chính, giản dị, gần gũi với cấp dưới và hết lòng chăm lo cho đời sống của đồng đội. Dù mang trên mình nhiều thương tích từ chiến trường, ông vẫn nỗ lực làm việc không ngừng nghỉ cho đến ngày trút hơi thở cuối cùng vào năm 1967 do một tai nạn giao thông khi đang làm nhiệm vụ.
Sự ra đi của Anh hùng Nguyễn Quốc Trị là một tổn thất to lớn cho Quân đội. Dẫu vậy, tấm lòng vì nước vì dân, sự tận tụy trong huấn luyện và tình đồng chí sâu sắc của ông đã để lại ấn tượng sâu đậm, trở thành bài học đạo đức cách mạng sáng ngời cho nhiều thế hệ cán bộ, chiến sĩ.


