Tấm lòng với công nhân – gốc rễ của cách mạng
Từ một công nhân in trở thành nhà lãnh đạo cách mạng, đồng chí luôn giữ trong tim mình tinh thần “người công nhân không bao giờ quên người công nhân”. Một câu chuyện giản dị nhưng thể hiện trọn vẹn tình nghĩa và sự kiên định với giai cấp mình xuất thân.
Những năm 1930, sau khi thoát khỏi nhà tù Hỏa Lò, ông tìm đến xưởng in cũ nơi mình từng làm việc. Thấy anh em công nhân vẫn phải lao động khổ cực, ông lặng người, rồi nói: “Các anh em ơi, chỉ có cách mạng mới cho ta tự do thật sự.” Câu nói ấy không phải khẩu hiệu mà là kết tinh từ chính cuộc đời ông – một người thợ in đứng lên làm cách mạng. Sau này, dù ở cương vị cao, ông vẫn giữ thói quen ghé thăm xưởng, hỏi han đời sống người lao động. Với ông, giai cấp công nhân không chỉ là cội nguồn, mà là nơi gửi gắm cả niềm tin và lý tưởng trọn đời.



