TẤM LÒNG YÊU TRẺ THƠ LẠ KỲ CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH
Tác giả: Phạm Thị Phương Anh
Những người từng sống và làm việc bên Bác Hồ đều khẳng định: Bác có một tình cảm đặc biệt sâu sắc đối với trẻ em. Đêm đông lạnh giá năm 1952, khi nghe tiếng rao hàng của đứa trẻ dưới phố lúc 4 giờ sáng, Bác đã lặng lẽ mở cửa đứng nhìn theo bóng dáng nhỏ bé ấy cho đến khi khuất hẳn. Tại Đại hội Chiến sĩ thi đua, Bác sẵn sàng dừng đoàn người ra về chỉ để nhắc nhở: "Hãy khoan đã, để cho cháu bé ra trước, kẻo lộn xộn các cháu sẽ lạc đấy".
Đồng chí Hoàng Quốc Việt từng viết: "Bác yêu trẻ con một cách lạ!". Đang đọc báo hay bàn việc, hễ nghe radio phát tiếng trẻ em hát là Bác dừng lại lắng nghe rồi hóm hỉnh thi đoán tuổi của em bé. Có những buổi sáng sớm, Bác hẹn đồng chí cán bộ đưa con nhỏ 5 tuổi vào nhà sàn chơi. Bác chuẩn bị sẵn hoa, bánh kẹo và chu đáo dặn đồng chí cán bộ: "Ở nhà, cháu nó là con của cô chú, nhưng đến đây cháu là khách của Bác, chú có nhiệm vụ giúp Bác đãi khách!".
Sự thấu hiểu, tinh tế và tình thương yêu bao la ấy đã biến từng khoảnh khắc Bác ở bên trẻ thơ trở thành những ký ức vô giá.



