Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tấm Lưng Nhỏ Che Chở Cho Tương Lai Nơi Làng Quê Thanh Hóa

ác phẩm là câu chuyện đầy xúc động về người đội viên thiếu niên tiền phong Nguyễn Bá Ngọc, người đã lấy thân mình che chở cho hai em nhỏ trước làn mưa bom bi tàn bạo của máy bay Mỹ năm 1965.

Thanh Hóa22/08/2026Liên chi Đoàn Khoa Điện (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những trang sử vàng của Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh, cái tên Nguyễn Bá Ngọc sáng ngời như một viên ngọc không tỳ vết. Ở tuổi 13, cái tuổi mà trẻ em ngày nay đang được cắp sách đến trường trong sự yêu thương của cha mẹ, thì Nguyễn Bá Ngọc đã đưa ra một quyết định làm lay động hàng triệu trái tim. Qua lăng kính đầy cảm xúc và lòng biết ơn của thế hệ trẻ hôm nay, hành động của Ngọc không chỉ là một hành vi dũng cảm nhất thời, mà đó là đỉnh cao của tình yêu thương con người, một biểu tượng của lòng vị tha thuần khiết nhất bước ra từ khói lửa chiến tranh.

Nguyễn Bá Ngọc sinh ra tại huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa. Năm 1965, đế quốc Mỹ mở rộng cuộc chiến tranh phá hoại ra miền Bắc, những vùng quê thanh bình bấy giờ bỗng chốc trở thành mục tiêu gầm rú của các phản lực Mỹ. Bom đạn trút xuống ruộng vườn, trường học. Ngọc lúc bấy giờ là học sinh lớp 4, một người đội viên gương mẫu, chăm ngoan.

Ngày 4 tháng 4 năm 1965, một trận oanh tạc tàn khốc bất ngờ ập xuống xóm nhỏ của Ngọc. Tiếng máy bay gầm rú xé toạc bầu trời, những quả bom bi – loại vũ khí sát thương cực kỳ nguy hiểm – nổ tung, bắn ra hàng ngàn mảnh thép li ti quét qua các ngõ xóm. Lúc bấy giờ, bố mẹ Ngọc đang đi làm đồng ngoài bãi, chỉ có Ngọc ở nhà dưới hầm trú ẩn. Giữa tiếng nổ đanh tai, Ngọc bỗng nghe thấy tiếng khóc xé lòng của các em nhỏ nhà hàng xóm bên cạnh – nhà khương.

Không một chút do dự, Ngọc nhào ra khỏi hầm của mình, băng qua sân đầy khói bụi dập dềnh. Anh thấy em Khương đang khóc thét bên xác người mẹ bị trúng bom, còn hai em nhỏ hơn là toanh và đơ đang ngơ ngác không biết trốn vào đâu. Ngọc lập tức bế em Oanh chạy về hầm của mình. Sau đó, không quản hiểm nguy, anh quay lại một lần nữa để cứu em Đơ. Chính lúc này, một loạt bom tiếp theo dội xuống, các mảnh bom phạt rát mặt đất.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Ngọc đã làm một hành động phi thường: anh nằm đè lên người em Đơ, dùng chính tấm lưng nhỏ bé của mình làm một tấm lá chắn sống để che chở cho em. Loạt bom dứt, em Đơ an toàn không một vết xước, nhưng tấm lưng của Nguyễn Bá Ngọc đã bị găm đầy những mảnh bom bi chí mạng. Ngọc được đồng đội bế đi cấp cứu, nhưng do vết thương quá nặng, người học trò nhỏ ấy đã trút hơi thở cuối cùng tại bệnh viện.

Người trẻ hôm nay nhìn vào Nguyễn Bá Ngọc để học về "lòng vị tha". Trong một xã hội hiện đại đôi khi còn có những biểu hiện của sự vô cảm, ích kỷ, câu chuyện của Ngọc là một tấm gương soi rọi tâm hồn. Một cậu bé 13 tuổi đã biết đặt mạng sống của người khác lên trên mạng sống của chính mình, biết lấy tình yêu thương để chiến thắng nỗi sợ hãi cái chết. Nguyễn Bá Ngọc đã ngã xuống, nhưng hành động của em mãi là bài học đạo đức sâu sắc, nhắc nhở thế hệ thiếu nhi và thanh niên Việt Nam về lối sống đẹp, biết sẻ chia và bảo vệ những người yếu thế xung quanh.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn