Cựu chiến binh

Tám năm giữa vùng lửa đạn

Lào Cai09/01/2026Hoàng Thị Phương Lan (xã Dương Quỳ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ nép mình bên triền đồi, người cựu chiến binh tóc bạc ngồi lặng lẽ bên tách trà đã nguội. Ánh mắt ông xa xăm như đang nhìn về một nơi nào đó – nơi có tiếng súng, tiếng bom và bóng hình đồng đội năm xưa. Khi được hỏi về quãng đời quân ngũ, ông chỉ khẽ cười, một nụ cười chứa đựng biết bao hoài niệm:
“Tôi nhập ngũ năm 1968, khi ấy mới hơn hai mươi tuổi, lòng đầy nhiệt huyết. Từ quê nhà, tôi được đơn vị đưa đến vĩ tuyến 17 – ranh giới Bắc Nam – rồi hành quân suốt sáu tháng mười tám ngày đêm để vào chiến trường Long An.”

Đặt chân đến Long An, người lính trẻ năm ấy hiểu rằng mình đã bước vào một chiến trường khốc liệt bậc nhất. Mảnh đất nắng gió hiền hòa ngày thường giờ đây trở thành vùng lửa đạn, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một khoảnh khắc mong manh. Những năm tháng ấy đã khắc sâu vào ký ức ông, để rồi mỗi lần nhắc lại, giọng nói lại chậm hơn, trầm hơn, như thể từng kỷ niệm vẫn còn nguyên vẹn giữa hiện tại.

“Địch rình rập khắp nơi”, ông kể, ánh mắt xa xăm. Chỉ một tiếng động khẽ trong bụi rậm cũng đủ khiến cả đơn vị nín thở. Ban ngày, để tránh sự truy lùng của máy bay trinh sát, họ phải ngâm mình hàng giờ dưới sông, lấy những búi cỏ che kín đầu. Nước sông lạnh buốt, da thịt tê dại, nhưng không ai dám cựa quậy. Có lúc, một đồng đội vừa thì thầm hai tiếng “cố lên” để động viên nhau, vậy mà chỉ ít phút sau đã ngã xuống, hòa máu mình vào dòng nước đục ngầu.

Đêm xuống, khi tiếng động cơ máy bay và bước chân địch thưa dần, họ mới dám lên bờ. Những thân người gầy guộc nằm co quắp trên thảm cỏ ẩm lạnh, lấy đất trời làm chăn chiếu. “Cái lạnh ấy”, ông nói khẽ, “đến giờ vẫn còn thấm trong xương.” Đó không chỉ là cái lạnh của sương đêm, mà còn là cái lạnh của mất mát, của những lần tiễn biệt đồng đội không kịp nói lời sau cuối.

Suốt tám năm nơi chiến trường Long An, ông và đồng đội đã sống bằng lòng dũng cảm và niềm tin son sắt vào ngày chiến thắng. Mỗi bữa ăn chỉ là nắm cơm khô, mỗi giấc ngủ là vài giờ chập chờn giữa bom rơi đạn nổ. Cái đói, cái rét, sự hiểm nguy thường trực không làm họ gục ngã, bởi trong những giây phút sinh tử nhất, tình đồng đội đã trở thành sợi dây gắn kết thiêng liêng, nâng đỡ họ đi qua ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.

Tám năm trôi qua giữa vùng lửa đạn, Long An không chỉ là một chiến trường, mà là nơi tôi luyện ý chí, hun đúc lòng quả cảm và khắc sâu trong tim người lính trẻ năm nào một phần máu thịt không thể nào quên của cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn