TÁM NĂM – MỘT TUỔI XUÂN
Năm 1974, khi đất nước vẫn còn trong những năm tháng chiến tranh, chàng trai trẻ Phạm Xuân Cuộc, sinh năm 1952, quê xã Tây Đô, đã tạm gác lại những ước mơ riêng để lên đường nhập ngũ. Tuổi đôi mươi, rời mái nhà thân thuộc để khoác lên mình màu xanh áo lính, bác mang theo hành trang giản dị và niềm tin rằng rồi sẽ có ngày trở về.
TÁM NĂM – MỘT TUỔI XUÂN
Năm 1974, khi đất nước vẫn còn trong những năm tháng chiến tranh, chàng trai trẻ Phạm Xuân Cuộc, sinh năm 1952, quê xã Tây Đô, đã tạm gác lại những ước mơ riêng để lên đường nhập ngũ. Tuổi đôi mươi, rời mái nhà thân thuộc để khoác lên mình màu xanh áo lính, bác mang theo hành trang giản dị và niềm tin rằng rồi sẽ có ngày trở về.
Những năm tháng quân ngũ không chỉ là những ngày huấn luyện, hành quân và thực hiện nhiệm vụ. Đó còn là những tháng ngày xa gia đình, xa quê hương, đối mặt với thiếu thốn và nhiều thử thách. Có những đêm người lính nằm giữa nơi xa lạ, nỗi nhớ quê nhà bất chợt ùa về. Nhớ mái nhà, nhớ người thân, nhớ những bữa cơm giản dị nơi quê hương Tây Đô.
Nhưng mỗi khi nghĩ về gia đình, bác lại tự nhủ phải cố gắng. Bởi phía sau người lính là những người thân đang mong đợi, phía trước là nhiệm vụ đang chờ. Nỗi nhớ không làm bác chùn bước mà trở thành động lực để vượt qua gian khó.
Trong những năm tháng ấy, tình đồng đội cũng là một phần ký ức không thể quên. Những người lính từ nhiều miền quê khác nhau cùng sống, cùng làm nhiệm vụ và chia sẻ với nhau từng khó khăn. Khi một người mệt, có người bên cạnh động viên; khi gặp gian khó, mọi người cùng nhau vượt qua. Chính tình đồng chí, đồng đội đã giúp những người lính trẻ thêm vững vàng.
Đất nước thống nhất năm 1975, nhưng người lính vẫn tiếp tục thực hiện nhiệm vụ. Bác Phạm Xuân Cuộc tiếp tục gắn bó với quân ngũ cho đến năm 1982 mới xuất ngũ, trở về quê hương. Tám năm – một quãng thời gian không quá dài so với cả cuộc đời, nhưng lại là một phần tuổi trẻ đặc biệt nhất.
Ngày trở về, con đường quê vẫn thân thuộc, nhưng người thanh niên năm nào đã trưởng thành qua những năm tháng quân ngũ. Trong hành trang trở về không chỉ có những vật dụng cá nhân mà còn có những kỷ niệm về đồng đội, về những ngày tháng gian khổ và niềm vui được trở lại bên gia đình.
Nhiều năm đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa. Quê hương Tây Đô hôm nay ngày càng đổi thay, cuộc sống bình yên hơn. Nhưng ký ức về tám năm tuổi trẻ trong màu áo lính vẫn là một phần không thể phai mờ trong cuộc đời bác Phạm Xuân Cuộc.
Tám năm ấy là tám năm của xa nhà, gian khổ, tình đồng đội và lòng quyết tâm. Đó cũng là tám năm bác gửi lại một phần tuổi xuân của mình cho quê hương, đất nước.
Câu chuyện của bác nhắc thế hệ hôm nay hãy biết trân trọng cuộc sống hòa bình. Bởi phía sau những ngày bình yên ấy là tuổi trẻ của biết bao người đã từng lên đường, mang theo một niềm tin giản dị mà lớn lao:
“Hoàn thành nhiệm vụ, trở về với quê hương.”



