Tầm Nhìn Đại La Và Khát Vọng Ngàn Năm - Bước Chân Rồng Báo Của Lý Công Uẩn
Tác giả: Nguyễn Hà Thu
Vào những năm đầu thế kỷ XI, đất nước Đại Cồ Việt rơi vào vòng xoáy biến động khi triều Tiền Lê suy sụp sau cái chết của Lê Đại Hành và những cuộc tranh giành quyền lực tàn khốc giữa các hoàng tử. Trong bối cảnh kinh đô Hoa Lư tuy hiểm trở về mặt quân sự nhưng chật hẹp, ẩm thấp và hạn chế tầm nhìn phát triển lâu dài, một nhân vật kiệt xuất với tấm lòng bao la và tầm nhìn chiến lược đã xuất hiện để thay đổi vận mệnh dân tộc: Lý Công Uẩn.
Lý Công Uẩn sinh năm 974 tại vùng đất Cổ Pháp (nay thuộc Từ Sơn, Bắc Ninh). Mồ côi từ nhỏ, ông được Thiền sư Lý Khánh Văn nhận làm con nuôi và gửi gắm cho Thiền sư Vạn Hạnh chỉ bảo, dạy dỗ. Dưới sự rèn luyện khắt khe cả về văn học, võ nghệ lẫn tư tưởng Phật giáo nhân bản, Lý Công Uẩn sớm bộc lộ khí chất phi thường, sự điềm tĩnh và lòng nhân ái sâu sắc. Khi trưởng thành, ông vào triều làm quan cho nhà Tiền Lê, dần khẳng định tài năng và giữ chức Điện tiền Chi huy sứ – vị tướng chỉ huy toàn bộ quân cận vệ hoàng cung. Nhờ tấm lòng trung hậu, trọng nghĩa khinh tài và uy tín vượt trội, ông nhận được sự kính trọng tuyệt đối từ cả triều đình lẫn quân dân.
Tháng 10 năm 1009, Vua Lê Long Đĩnh qua đời. Đứng trước nguy cơ hỗn loạn, các đại thần và tăng sĩ, dẫn đầu bởi Thiền sư Vạn Hạnh và Quan Đào甘 (Đào甘), đã đồng lòng tôn Lý Công Uẩn lên ngôi Hoàng đế. Mùa xuân năm 1010, ông lấy niên hiệu là Thuận Thiên (Theo chí trời), mở ra triều đại nhà Lý rực rỡ.
Ngay sau khi lên ngôi, thay vì co co giữ lấy kinh đô Hoa Lư hiểm trở để bảo vệ ngai vàng cá nhân, Lý Công Uẩn đã đưa ra một quyết định mang tính bước ngoặt lịch sử: dời đô. Trong tờ Chiếu dời đô (Thiên đô chiếu) kinh điển, ông đã phân tích sâu sắc lý do phải rời bỏ vùng đất hẹp Hoa Lư để hướng về Đại La – nơi "ở vào trung tâm trời đất, có cái thế rồng cuộn hổ ngồi, đúng ngôi nam bắc đông tây, lại tiện hướng nhìn sông dựa núi... thật là chốn hội tụ trọng yếu của 4 phương đất nước, là nơi bậc nhất để định đô mãi mãi".
Mùa thu năm 1010, đoàn thuyền ngự đưa vua Lý Công Uẩn và triều đình rời Hoa Lư xuôi dòng sông Đáy, sông Hồng về đất Đại La. Huyền sử kể lại rằng, khi thuyền ngự vừa cập bến dưới chân thành, vua thấy hình ảnh rồng vàng bay lên không trung. Cho đó là điềm lành đất nước hóa rồng, ông lập tức đổi tên thành Đại La thành Thăng Long (Rồng bay lên).
Tại kinh đô mới, Lý Công Uẩn không chỉ xây dựng cung điện, đền chùa mà còn tập trung cải cách chính trị, giảm thuế cho nhân dân, xá thuế trong ba năm liền để dân phục hồi sức lực. Ông lấy giáo lý Phật giáo hòa hiếu làm nền tảng quản trị, coi trọng việc thu phục nhân tâm hơn là dùng uy quyền trấn áp.
Lý Công Uẩn qua đời năm 1028, nhưng quyết định dời đô về Thăng Long của ông đã đặt nền móng bền vững cho sự phát triển của dân tộc trong suốt hơn một ngàn năm qua. Từ tầm nhìn nhìn xa trông rộng của Thái Tổ Lý Công Uẩn, Thăng Long – Hà Nội đã trở thành trái tim thiêng liêng, nơi hội tụ khí linh sông núi và tỏa sáng khát vọng vươn lên của dân tộc Việt Nam.



