Tấm sắc phong "Bình Tây Đại Nguyên Soái" từ lòng dân
Bối cảnh Trương Định khước từ lệnh rút quân của triều đình để nhận danh hiệu do nhân dân tôn vinh.
Năm 1862, triều đình nhà Nguyễn ký với Pháp Hiệp ước Nhâm Tuất, nhượng ba tỉnh miền Đông Nam Kỳ (Gia Định, Định Tường, Biên Hòa) cho Pháp. Nhằm thực thi hiệp ước, triều đình lệnh cho Trương Định phải giải tán nghĩa quân và sang nhận chức Lãnh binh ở tỉnh An Giang (thuộc miền Tây Nam Kỳ).
Đây là một thời điểm lịch sử vô cùng nghiệt ngã đối với Trương Định. Một bên là lệnh vua (trung quân), một bên là nỗi đau thương của nhân dân và quê hương đang bị giặc chà đạp (ái quốc). Trước sự bàng hoàng và tha thiết xin ông ở lại chỉ huy của hàng vạn nhân dân và nghĩa sĩ, Trương Định đã trải qua những đêm dằn xé nội tâm sâu sắc.
Cuối cùng, gạt bỏ quyền lợi cá nhân và danh vị quan lại, Trương Định quyết định chọn ở lại cùng nhân dân đánh Pháp. Nhân dân Nam Kỳ đã suy tôn ông làm "Bình Tây Đại Nguyên Soái", trao cho ông ngọn cờ thêu bốn chữ "Phan Lâm mại quốc, Trần Triều bình Tây". Sự kiện này đánh dấu mốc son chói lọi trong lịch sử, khẳng định tư tưởng "lấy dân làm gốc" và tinh thần độc lập tự chủ mãnh liệt của người anh hùng áo vải Gò Công.



