Tâm sự của Cầu Hiền Lương
Bài thơ được viết dưới góc nhìn của cầu Hiền Lương, chứng nhân của những năm tháng đất nước bị chia cắt và ngày Bắc - Nam sum họp một nhà.
Ta nằm bên dòng Bến Hải,
Chứng kiến bao năm đất nước chia đôi.
Một nhịp cầu mà hai miền cách trở,
Biết bao người nước mắt chẳng thành lời.
Có người mẹ chờ con nơi đầu bắc,
Có người cha ngóng vợ phía miền Nam.
Tiếng loa vọng suốt bao mùa gió cát,
Mà lòng người đau đáu bóng quê nhà.
Rồi tháng Tư rực trời trong chiến thắng,
Ta lại nghe nhịp bước nối đôi bờ.
Không còn nữa những hàng rào ngăn cách,
Chỉ còn niềm vui hội ngộ đón chờ.
Ta vẫn đứng giữa đất trời Quảng Trị,
Như một lời nhắc nhớ với mai sau.
Hòa bình đẹp bởi bao người gìn giữ,
Để Việt Nam chung một nhịp tự hào.



