Tâm sự của một cây bàng Trường Sa
Bài thơ được kể dưới góc nhìn của cây bàng vuông nơi đảo xa, chứng kiến bao thế hệ người lính canh giữ biển trời Tổ quốc.
Ta là cây bàng đảo xa,
Lớn lên cùng gió, cùng hoa biển trời.
Ngày ngày nhìn sóng đầy vơi,
Nhìn bao chiến sĩ một đời hiến dâng.
Có người tuổi mới thanh xuân,
Đón giao thừa giữa trùng dương mặn mòi.
Có người gửi nhớ đất liền,
Qua từng cánh sóng, qua miền nhớ thương.
Ta nghe trong gió quê hương,
Nghe lời mẹ gọi thân thương mỗi chiều.
Bao năm biển vẫn dập dìu,
Mà lòng người lính vẫn yêu đất này.
Nếu mai con có đến đây,
Xin nhìn bóng lá tháng ngày Trường Sa.
Trong từng cành nhỏ thiết tha,
Có bao câu chuyện của cha anh mình.


