TÂM SỰ CỦA NGƯỜI THANH NIÊN XUNG PHONG
Đã nhiều năm trôi qua kể từ ngày tôi rời chiến trường trở về quê hương, nhưng mỗi lần nhớ lại quãng đời thanh niên xung phong năm ấy, lòng tôi vẫn còn nguyên những cảm xúc khó quên.
Tôi sinh ra trong thời đất nước còn nhiều gian khó. Tuổi trẻ của tôi lớn lên khi quê hương vừa đi qua chiến tranh nhưng biên giới vẫn chưa thật sự yên bình. Hồi đó, thanh niên ai cũng mang trong lòng tinh thần cống hiến. Chỉ cần Tổ quốc cần là sẵn sàng lên đường.
Năm 1978, tôi tham gia lực lượng thanh niên xung phong bảo vệ biên giới Tây Nam ở khu vực Hồng Ngự. Khi ấy tôi còn trẻ lắm, chỉ nghĩ đơn giản rằng mình phải góp một phần sức nhỏ để bảo vệ đất nước.
Sau đó, tôi tiếp tục tham gia nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia vào năm 1980.
Những năm tháng ấy cực khổ vô cùng.
Ban ngày anh em đào công sự, làm giao thông hào dưới nắng nóng gay gắt. Đêm xuống lại tiếp tục tải đạn, vác cây chàm để gia cố hầm trú ẩn. Có những hôm làm việc tới sáng mới được trở về nghỉ ngơi.
Điều kiện sinh hoạt thì thiếu thốn đủ bề.
Có thời gian chỉ được phát lương khô để ăn cầm cự. Muối cũng thiếu. Nhiều hôm anh em ăn cơm mà chẳng có gì ngoài chút nước mắm loãng. Chân tay ai cũng phồng rộp vì đi nhiều, lội suối, băng rừng suốt ngày đêm.
Nhưng điều tôi nhớ nhất không phải là cái cực của bản thân, mà là hình ảnh đồng đội.
Tôi từng phụ trách tải lương thực, hỗ trợ ở các trạm điều trị thương binh. Có những lần máy bay chở thương binh từ Phnôm Pênh trở về, anh em chúng tôi phải bồng từng người đưa vào giường bệnh.
Nhìn những người lính bị thương nằm đau đớn, lòng tôi xót lắm.
Tôi cũng từng tham gia vận chuyển hài cốt liệt sĩ.
Đó là những chuyến đi khiến tôi ám ảnh nhất.
Có những người còn rất trẻ, tuổi đời chỉ mới đôi mươi đã mãi mãi nằm lại nơi đất bạn. Mỗi lần khiêng đồng đội về, lòng tôi nặng trĩu nhưng cũng tự nhủ phải sống và hoàn thành nhiệm vụ thay cho những người đã ngã xuống.
Chiến tranh và những năm tháng hậu chiến khắc nghiệt đã khiến nhiều người trưởng thành rất nhanh.
Có lúc mệt mỏi, có lúc nhớ nhà đến bật khóc, nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.
Bởi anh em lúc đó sống với nhau bằng tình đồng đội rất lớn. Chúng tôi luôn động viên nhau cố gắng vượt qua khó khăn để hoàn thành nhiệm vụ.
Điều khiến tôi hạnh phúc nhất hôm nay là được nhìn thấy đất nước hòa bình, phát triển. Những hy sinh và cực khổ năm xưa cuối cùng cũng trở nên xứng đáng.
Bây giờ tuổi đã lớn, tôi chỉ mong thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng cuộc sống mình đang có. Các con, các cháu được học hành đầy đủ, sống trong hòa bình thì phải cố gắng học tập, sống tốt và có trách nhiệm với quê hương đất nước.
Tinh thần yêu nước không chỉ nằm ở chiến trường.
Mà còn nằm ở cách mình sống, học tập, lao động và cống hiến mỗi ngày cho đất nước hôm nay.



