Tâm sự hào hùng và trăn trở của cựu chiến binh Quân đoàn 2 trong ngày Mùa Xuân Đại thắng 1975
Bài phóng sự ghi lại những cảm xúc lắng đọng, chân thành của cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Liên khi nhớ về ngày chiến thắng 30/4/1975 — niềm may mắn khi được sống sót, sự tri ân đồng đội ngã xuống và góc nhìn nhân văn về một Sài Gòn nguyên vẹn sau chiến tranh.
Trở về từ ngày đại thắng lịch sử 30/4/1975, cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Liên — nguyên cán bộ cấp trung đội thuộc Trung đoàn 68, Sư đoàn 304, Quân đoàn 2 — mang trong mình những cảm xúc vừa hào hùng vừa sâu lắng.
Nửa thế kỷ trôi qua, điều đầu tiên làm ông nghẹn ngào chính là sự may mắn phi thường của bản thân. Giữa cơn mưa bom bợt đạn của chiến trường, ông là một trong những người may mắn trở về lành lặn, còn sống sót để nhìn đất nước hòa bình. Đứng giữa ngày vui, ông không quên tri ân những người lính sinh viên từ các trường đại học miền Bắc đã anh dũng ngã xuống, hy sinh xương máu để ông và thế hệ hôm nay được hưởng trọn vẹn hạnh phúc và may mắn.
Nhìn lại cuộc chiến, ông suy ngẫm về sự khốc liệt vô cùng của chiến tranh — nơi cả hai bên đều chịu những mất mát, hy sinh đau thương. Nhưng trên tất cả, điều ông cảm thấy tự hào và trân trọng nhất là sự vẹn toàn của mảnh đất Sài Gòn — Thành phố Hồ Chí Minh. Trong khi nhiều nơi trên thế giới chiến tranh đi qua chỉ còn lại đống đổ nát, nhà cửa công trình bị đập phá, người dân lâm vào cảnh cơ hàn, thì ngày 30/4/1975, Sài Gòn đã được giải phóng trong sự gần như nguyên vẹn.
Đó không chỉ là chiến thắng quân sự lẫy lừng, mà còn là một chiến thắng của tinh thần nhân văn, để lại một thành phố vẹn toàn cho tương lai phát triển của đất nước.


