Tấm thân lấp lỗ châu mai

**Phan Đình Giót**
**Tấm thân chèn lỗ châu mai**
Có một người lính sinh ra từ bến nước, bờ đê của vùng quê nghèo Hà Tĩnh. Cả tuổi thơ của anh trôi qua trong lam lũ, trong cái đói gắt gao của những năm tháng đất nước còn chìm dưới gánh nặng thuộc địa. Anh có thể đã chôn chặt cuộc đời mình nơi xóm làng nghèo khó, nhưng khi tiếng gọi của Tổ quốc cất lên, anh đã bước đi.

Nhà tưởng niệm Anh hùng liệt sỹ Phan Đình Giót
Người lính ấy là Phan Đình Giót.

Sinh năm 1922 tại xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, Phan Đình Giót lớn lên với bao gian khổ. Lớn lên sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, anh gia nhập lực lượng vũ trang, mang theo ngọn lửa khát khao tự do của một người nông dân mất nước. Từ một chiến sĩ bình dị, anh từng bước trưởng thành qua vô số trận đánh gian khổ khắp các chiến trường Bắc Bộ.
Trong ký ức của đồng đội, Phan Đình Giót không phải là một người nói nhiều, nhưng anh luôn là người gan dạ nhất, gương mẫu nhất và chưa từng lùi bước trước bất kỳ khó khăn nào.
Mùa xuân năm 1954, toàn quân ta dồn sức cho Chiến dịch Điện Biên Phủ – trận quyết chiến chiến lược chấn động địa cầu. Trong lòng chảo Điện Biên, quân Pháp đã xây dựng một tập đoàn cứ điểm kiên cố đến mức tưởng như bất khả xâm phạm.

Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, tiếng súng mở màn chiến dịch vang lên. Mục tiêu đầu tiên của quân ta là cứ điểm Him Lam.
Trận đánh diễn ra vô cùng dữ dội. Khi các mũi tiến công của ta tiến sâu vào cứ điểm, hỏa lực cuồng nộ từ một hỏa xà (lỗ châu mai) ngầm của địch bất ngờ xối xả xả xuống. Đạn đại liên bắn ra như mưa, cản đà tiến bước của đồng đội, nhiều chiến sĩ ta lần lượt ngã xuống. Trận đánh có nguy cơ rơi vào bế tắc, mỗi giây phút trôi qua đều phải trả bằng máu của vô số anh em.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Trong giây phút sinh tử ấy, Phan Đình Giót – lúc này đã bị thương nặng sau nhiều đợt lao lên đánh bộc phá – vẫn lê mình tiến về phía trước.Anh nhìn vào hỏa xà đang phun lửa, nhìn về phía những đồng đội đang bị ghim chặt dưới mặt đất. Không một phút đắn đo, bằng tất cả sức lực cuối cùng của người bộc phá viên, anh nhòm dậy, lao mình đến và lấy chính lồng ngực của mình áp chặt vào lỗ châu mai.

Tiếng súng khựng lại. Lửa đạn bị dập tắt.
Hành động ấy chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi, nhưng nó đã mở ra con đường sống cho cả đơn vị. Đồng đội của anh xông lên như sóng trào, đập tan cứ điểm Him Lam, ghi dấu chiến thắng mở màn cho chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử.
Phan Đình Giót ngã xuống khi mới 32 tuổi. Anh đã ngã xuống, nhưng tấm thân của anh đã trở thành một cây cầu bất tử cho tự do.
Sau chiến thắng, anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Điều làm nên sự xúc động vĩnh hằng về Phan Đình Giót không chỉ là khoảnh khắc anh hy sinh, mà là lựa chọn của anh trước khoảnh khắc ấy. Anh không phải là một siêu nhân không biết đau đớn hay sợ hãi; anh là một người con bằng xương bằng thịt của quê hương Cẩm Xuyên. Nhưng trong giây phút quyết định, tình yêu dành cho đồng đội, trách nhiệm đối với Tổ quốc đã vượt lên trên bản năng sống của một con người.
Câu chuyện về anh Phan Đình Giót không khép lại ở cứ điểm Him Lam năm 1954.
Nó tiếp tục sống trong những trang sử vàng của dân tộc, trong trái tim của những người đồng đội còn sống sót trở về, và trong lòng các thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay.
Tấm thân anh lấp lỗ châu mai ngày ấy chính là lời nhắc nhở lặng thầm nhưng sâu sắc: Có những sự hy sinh tưởng chừng như tan vào đất mẹ, nhưng thực chất lại hóa thành ngọn lửa soi đường cho muôn đời sau.

Di tích Him Lam



