Bài viết

TẤM THÂN THÉP ĐÈ LÊN LỖ CHÂU MAI TRÊN ĐỈNH ĐÔNG KHẾ

Phú Thọ16/08/2026Xã Kon Braih (Đoàn Xã Kon Braih)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc của Quân đội Nhân dân Việt Nam, có những phút giây đã đi vào vĩnh hằng. Tại trận đánh mở màn Chiến dịch Biên giới Thu - Đông 1950, hành động dũng cảm lấy thân mình đè lên lỗ châu mai của Đại đội trưởng Trần Cừ đã trở thành ngọn đuốc sống dẫn lối cho đồng đội xông lên diệt giặc, mở ra khúc ca chiến thắng vẻ vang.

1. Người chỉ huy gan dạ của Trung đoàn 208

Liệt sĩ, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Trần Cừ (tên thật là Trần Văn Cừ), sinh năm 1920 tại xã Đức Bác, huyện Lập Thạch, tỉnh Vĩnh Phúc. Sinh ra trên vùng đất trung du giàu truyền thống yêu nước, người thanh niên Trần Cừ sớm giác ngộ cách mạng và nhập ngũ vào Quân đội Nhân dân Việt Nam từ những ngày đầu kháng chiến chống Pháp.

Trải qua nhiều trận chiến gian khổ tại chiến trường Bắc Bộ, ông luôn thể hiện bản lĩnh của một người chỉ huy dũng cảm, mưu trí, hết lòng thương yêu đồng đội. Năm 1950, trên cương vị Đại đội trưởng Đại đội 336 (Tiểu đoàn 11, Trung đoàn 208), ông cùng đơn vị được giao nhiệm vụ tham gia trận đánh then chốt: Tiêu diệt cứ điểm Đông Khê – mở màn cho Chiến dịch Biên giới Thu - Đông 1950.

2. Giờ phút sinh tử tại căn cứ Đông Khê

Rạng sáng ngày 16 tháng 9 năm 1950, tiếng súng bộc phá rung chuyển núi rừng Đông Khê. Căn cứ Đông Khê được quân Pháp phòng thủ vô cùng kiên cố với hệ thống đồn bốt, hầm ngầm và các hỏa điểm đày đặc. Đại đội của Trần Cừ được giao nhiệm vụ đánh chiếm lô lô trung tâm – nơi được coi là "trái tim" phòng thủ của địch.

Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Đạn pháo và súng đạn của địch xối xả như mưa xuống trận địa. Khi bộ đội ta vượt qua các lớp rào kẽm gai để tiến đánh vào trung tâm, một hỏa điểm ngầm của địch đột ngột nhả đạn dữ dội từ lỗ châu mai. Dòng đạn liên thanh xé tan màn đêm, cản bước tiến của đại đội, hàng loạt chiến sĩ ta bị thương và hy sinh ngay trước cửa mở.

Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Nếu không dập tắt ngay hỏa điểm này, trời sáng tỏ, không quân và pháo binh địch sẽ phản công, toàn bộ đơn vị sẽ bị thương vong lớn và nhiệm vụ chiến dịch có nguy cơ đổ bể.

3. Tấm thân thép và khúc ca bất tử

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Đại đội trưởng Trần Cừ dù đã bị thương nặng ở chân vẫn nén đau, bò lên phía trước. Ông bình tĩnh quan sát quy luật nhả đạn của ổ súng máy địch, tay ôm chặt quả bộc phá cuối cùng.

Ông nhích từng chút một giữa làn đạn xối xả, áp sát hỏa điểm. Khi đến cự ly gần nhất, ông dồn hết sức lực còn lại rướn người quăng quả bộc phá vào lỗ châu mai. Một tiếng nổ lớn vang lên! Tuy nhiên, do hầm địch quá dày, hỏa điểm chỉ tạm ngừng vài giây rồi lại tiếp tục xả đạn điên cuồng."Không thể để đồng đội tiếp tục ngã xuống! Phải mở đường cho đại quân xông lên!"

Ý nghĩ ấy lóe sáng trong đầu người đại đội trưởng trẻ. Không một chút do dự, Trần Cừ dùng hết chút sức tàn cuối cùng, lao thẳng tới, dùng cả thân mình đè chặt lên lỗ châu mai của hỏa điểm địch!

Thân thể của vị chỉ huy anh hùng đã bịt kín tầm bắn của khẩu súng máy. Tiếng súng địch câm bặt. Màn đêm vụt lặng đi trong giây lát trước sự hy sinh quá đỗi phi thường. Thấy người chỉ huy lấy thân mình lấp lỗ châu mai, ngọn lửa căm thù và ý chí quyết chiến trong lòng các chiến sĩ bùng cháy mãnh liệt.

"Trần Cừ hy sinh rồi! Cùng xông lên trả thù cho Đại đội trưởng!" – tiếng hô vang trời rẽ sóng đêm tối. Bộ đội ta như những mãnh thú xông lên, đập tan hầm ngầm, tiêu diệt hoàn toàn đồn Đông Khê, cắm cờ chiến thắng trên đỉnh cứ điểm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn