Tám Tiệm – Cô gái Hàm Liêm dành tuổi trẻ cho quê hương
Năm 1961, khi mới 14 tuổi, Phạm Thị Mai đã tình nguyện tham gia cách mạng. Từ một cô gái làm liên lạc, vận chuyển vũ khí và tiếp tế cho lực lượng cách mạng, bà từng bước trưởng thành, trở thành Phó Bí thư Xã đoàn, đội viên du kích mật, Hội trưởng Hội Phụ nữ và sau đó là Chính trị viên Xã đội Hàm Liêm. Trong chiến tranh, bà bị bắt và chịu nhiều mất mát nhưng vẫn giữ vững tinh thần, không tiết lộ cơ sở cách mạng. Sau ngày đất nước thống nhất, bà tiếp tục sống, lao động và tham gia giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ tại quê nhà.
Năm 1947, tại xã Hàm Liêm, vùng đất giàu truyền thống cách mạng của Bình Thuận, một cô gái tên Phạm Thị Mai ra đời.
Nhân dân quê hương quen gọi bà bằng cái tên thân mật Tám Tiệm.
Năm 1961, khi vừa tròn 14 tuổi, Tám Tiệm đã tình nguyện tham gia cách mạng.
Ở tuổi mà nhiều cô gái cùng trang lứa vẫn còn sống trong vòng tay gia đình, bà bắt đầu đảm nhận những nhiệm vụ liên lạc, vận chuyển vũ khí, thuốc men và lương thực phục vụ lực lượng cách mạng.
Công việc của một cô gái tuổi 14 giữa vùng chiến sự đòi hỏi sự nhanh nhẹn, gan dạ và đặc biệt là giữ bí mật.
Bà từng đi qua nhiều địa bàn để chuyển thông tin, đưa vật chất cần thiết đến nơi lực lượng cách mạng đang hoạt động.
Đến năm 17 tuổi, bà được giao nhiệm vụ Phó Bí thư Xã đoàn Hàm Liêm, đồng thời tham gia đội du kích mật Sông Nhị.
Từ một cô gái làm liên lạc, Tám Tiệm dần trưởng thành thành một cán bộ trẻ của địa phương.
Tháng 2/1965, bà được kết nạp vào Đảng.
Đầu năm 1967, bà được giao nhiệm vụ Hội trưởng Hội Phụ nữ xã Hàm Liêm.
Đến tháng 12/1967, bà đảm nhiệm Chính trị viên Xã đội Hàm Liêm, trực tiếp tham gia chỉ huy lực lượng du kích địa phương.
Một cô gái mới ngoài 20 tuổi khi ấy đã trở thành cán bộ phụ trách lực lượng vũ trang ở một địa bàn chiến sự vô cùng ác liệt.
Ngày 8/3/1968, trong một trận càn quét lớn tại Hàm Liêm, Tám Tiệm cùng một số cán bộ, du kích bám trụ tại địa phương.
Sau trận chiến, bà bị thương và bị bắt.
Những ngày tháng sau đó là khoảng thời gian vô cùng khắc nghiệt.
Nhưng trước những sức ép của đối phương, bà vẫn giữ bí mật về tổ chức và đồng đội.
Đó là một trong những điều khiến đồng đội và nhân dân đặc biệt kính phục bà.
Sau thời gian bị giam giữ, khi được trả tự do vào cuối năm 1970, bà lập tức tìm cách liên lạc với cơ sở cách mạng và tiếp tục hoạt động.
Chiến tranh kết thúc.
Người nữ du kích năm xưa trở về quê hương Hàm Liêm.
Thân thể mang nhiều thương tật, cuộc sống sau chiến tranh không dễ dàng, nhưng bà không đầu hàng hoàn cảnh.
Bà tự lao động, làm ruộng, chăn nuôi và từng bước ổn định cuộc sống.
Đặc biệt, bà dành nhiều thời gian kể lại những câu chuyện của thời chiến cho học sinh và thế hệ trẻ.
Căn nhà của bà trở thành nơi đồng đội cũ gặp gỡ, đồng thời là nơi các em học sinh được nghe trực tiếp một nhân chứng kể về lịch sử quê hương.
Điều khiến câu chuyện của Tám Tiệm trở nên đặc biệt không chỉ là những năm tháng chiến đấu.
Đó còn là nghị lực của một người phụ nữ sau chiến tranh.
Từ một cô gái 14 tuổi làm liên lạc đến một nữ cán bộ cách mạng, rồi trở về làm người nông dân bình dị trên chính quê hương mình – cuộc đời bà là một hành trình gắn liền với Bình Thuận.
Năm 2000, Phạm Thị Mai được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Ngày nay, khi nhắc đến Tám Tiệm, người dân Hàm Liêm nhắc đến một người phụ nữ đã dành tuổi trẻ cho cách mạng và dành phần đời còn lại để giữ gìn ký ức về quê hương.
Câu chuyện của bà đặc biệt phù hợp để kể cho đoàn viên, thanh niên hôm nay.
Bởi khi 14 tuổi, bà đã làm những công việc mà thế hệ trẻ ngày nay khó có thể hình dung.
Còn tuổi trẻ hôm nay được sống trong hòa bình, được học tập và có nhiều cơ hội phát triển.
Câu hỏi mà câu chuyện Tám Tiệm để lại không phải là “chúng ta có thể làm được như thế nào trong chiến tranh?”, mà là: “Trong thời bình, chúng ta sẽ làm gì để xứng đáng với những người đã dành tuổi trẻ cho quê hương?”


