Tâm tình tuổi đôi mươi của nàng lính trẻ

Bà Nguyễn Thị Reo bộc bạch kể lại câu chuyện của cô bạn thân tên Tâm người Lạng Sơn ấy.
Năm ấy, Tâm vừa tròn hai mươi, cái tuổi mà lẽ ra người ta chỉ nghĩ đến khăn lụa, trâm cài và những buổi chợ phiên rộn rã. Nhưng chiến tranh đã biến thung lũng Đá Xanh hiền hòa thành một khúc ca bi tráng.
Tâm không cầm súng, cô là y tá ở một trạm xá tiền phương, nơi khói bom và mùi thuốc sát trùng lẫn vào nhau như một thứ hương vị đặc trưng của thời đại. Mỗi ngày của Tâm là những đêm không ngủ, là ánh đèn dầu tù mù soi rõ khuôn mặt tái mét của những người lính vừa được cáng về, là đôi tay thoăn thoắt gắp mảnh đạn, băng bó vết thương, và thầm thì những lời động viên.
Trong số những thương binh ấy, Tâm gặp Lực. Lực là tiểu đội trưởng trinh sát, một người lính trẻ có nụ cười tỏa nắng dù đôi mắt luôn ẩn chứa sự mệt mỏi và nỗi buồn chiến trận. Lần đó, Lực bị thương nặng ở chân, phải nằm lại trạm xá gần một tháng.
Một đêm, trạm xá bị pháo kích dữ dội. Tâm cùng mọi người di tản thương binh vào hầm. Lực , dù chân còn chưa lành, vẫn dùng tay bò ra ngoài giúp che chắn cho một cô bé giao liên đang bị lạc.
Khi tiếng pháo ngưng hẳn, Tâm tìm thấy Lực nằm bất động cạnh miệng hầm. Anh không bị mảnh đạn nào, nhưng kiệt sức và sốt cao. Lúc Tâm quỳ xuống bên anh, Lực đã cố gắng mở mắt, thều thào:
"Tâm này... em đừng khóc nhé. Mai mốt hòa bình, anh sẽ tìm... tìm bông hoa to hơn, màu đỏ rực, tặng em."
Nhưng không! Không thể tìm được bông hoa to hơn nữa. Cậu ấy ra đi, chỉ còn lại Tâm. Tôi nắm lấy tay cô bạn thân rồi nói phải sống, phải chiến đấu bằng mọi cách, không chỉ cho chính mình mà còn cho những lời hứa dở dang…
Cứ thế chúng tôi chiến đấu rồi đến ngày trở về. Khoảng cách xa nhau, nhưng một năm chúng tôi cố gắng gặp nhau 1 lần. Giờ già rồi! Chẳng thăm nhau được nữa…
Thời bình đẹp lắm! Có những câu chuyện giữa thời chiến khiến ta không khỏi xót xa. Và rồi có những nỗi dđau kéo dài đến tận bây giờ.



