TAM XUÂN – LỚP HỌC DƯỚI RĂNG LƯỢC CỦA TỬ THẦN
Ở xã Tam Xuân, nơi chiến sự diễn ra ác liệt và bom cày đạn xới mỗi ngày, việc học chữ dường như là điều không tưởng. Thế nhưng, dưới những căn hầm địa đạo chật chội và thiếu ánh sáng, những lớp học "bình dân học vụ" vẫn diễn ra đều đặn. Người thầy giáo trong câu chuyện này là anh thương binh trẻ tên H., người đã dùng chính những mảnh xác máy bay rơi để làm bảng viết.
Phấn viết không có, thầy H. dùng gạch non hoặc đá trắng. Bảng viết là những tấm tôn cũ hoặc mặt phẳng của những phiến đá dưới hầm. Học trò là những đứa trẻ mặt mày lem luốc bùn đất và cả những bà mẹ, ông lão chưa biết chữ. Trong tiếng đại bác gầm rú phía xa, tiếng đánh vần "a, b, c" vẫn vang lên dõng dạc. Thầy H. bảo với học trò: "Địch muốn ta ngu dốt để dễ cai trị, nên học chữ cũng là một cách đánh giặc".
Có những buổi học phải tạm dừng vì bom nổ sát miệng hầm, bụi đất đổ xuống trắng xóa cả đầu tóc, nhưng ngay khi khói tan, thầy lại lau bảng và viết tiếp. Những con chữ được học dưới "răng lược" của tử thần ấy đã gieo vào lòng thế hệ trẻ Tam Xuân một khát vọng hòa bình và kiến thức mãnh liệt. Nhiều người con từ lớp học địa đạo năm xưa nay đã trở thành những kỹ sư, bác sĩ, góp phần xây dựng Núi Thành giàu đẹp, nhưng họ chưa bao giờ quên mùi đất ẩm và ánh đèn dầu trong lớp học của thầy H.



